Bố vợ

Bố vợ
Có ai như bố vợ tôi không Chẳng chạy ra đón đâu khi rể về đầu ngõ Bằng vội vã bước chân ồn ào như tiếng gió Mà ngồi tựa bình yên và rạng rỡ mắt cười hiền

(Ảnh: Ngô Loan)

BỐ VỢ

(Trương Minh Hiếu)


Có ai như bố vợ tôi không

Chẳng chạy ra đón đâu khi rể về đầu ngõ

Bằng vội vã bước chân ồn ào như tiếng gió

Mà ngồi tựa bình yên và rạng rỡ mắt cười hiền


Ông kéo ghế, mời trà, hỏi chuyện triền miên

Rồi ngợi khen cả những điều chưa có thật

Về hạnh phúc cháu, con, về công danh, tiền bạc

Chỉ là bữa cơm nhà mà đủ đầy như đãi khách đường xa


Đâu ngại nề hà nói lại chuyện đã qua

Rể không sống nơi xa, phải là người có học

Biết yêu thương, chăm nom, đùm bọc

Là điểm cộng cho người dưng bước qua cửa vào nhà


Thích đôi giày, cái áo, muốn đi xa

Như chỉ có người lo là con rể

Đời vương tiếng bể dâu, còn ông thì mặc kệ

Tấm chân tình, hiếu nghĩa, phận lại qua


Hơn ba chục năm rồi như mật mới trút ra

Niềm thương cho tôi với ông  là có thật

Lúc khách khí vẽ bày, khi thẳng băng ruột thịt 

Sau mưa cả gió ngàn thì rể mãi là con