Chiều mưa không quên

Chiều mưa không quên
Vâng, suốt đời con không thể nào quên. Buổi chiều mưa bố con mình về muộn Nhà thì xa, mặt trời mây phủ kín Đường trong rừng mau tối quá đi thôi.

 

Vâng, suốt đời con không thể nào quên.

Buổi chiều mưa bố con mình về muộn

Nhà thì xa, mặt trời mây phủ kín

Đường trong rừng mau tối quá đi thôi.

 

Con vội vàng đi, đã xa rồi.

Vẫn thấy bố ở đằng sau một quãng

Trời sắp mưa, gió ào ào thốc ngược

Sao lại đi chậm thế Bố ơi!

Con kêu to: Trời sắp mưa rồi!

Nhanh lên Bố! Không thì mưa ướt hết!

 

- Con đi đi! Đừng đợi, mưa ướt rét.

Tao còn xem lúa má thế nào.

Con tin lời vội chạy thật mau

Sợ mưa ướt, sợ trúng mưa bị ốm.

Đường còn xa, gió ào ào thốc ngược

Cây răng rắc rồi mưa như xối nước!

Ngoái lại nhìn, Bố vẫn ở đằng xa

Mắt bồn chồn, con đứng lại chờ.

 

- Thôi về Bố! Lúa mai xem cũng được

Con nhăn nhó giục Bố đi lên trước

Ở sau nhìn con mới hiểu! Bố ơi!

Bố đã già đi, mắt kém mất rồi!

Bàn chân bước cũng không còn thật nữa!

 

Nước mắt nghẹn ngang trái tim máu ứa

Bao năm ròng sao con cứ thờ ơ.!

 

Bùi Thị Biên Linh