
- Sáng tác mới

Mưa tầm tã. Máy bay Mỹ lại luôn luôn gầm ghè, đe dọa. Đường làng nước ngập đến đầu gối. Bọn học sinh chúng tôi sơ tán từ thành phố đến đây thật vất vả. Nhưng chúng tôi vẫn đội mũ rơm,...
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé....
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi....
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo....
Các bạn ạ. Gia đình tôi có chín mẹ con ở một ngăn chuồng rộng rãi của một bác nông dân. Bác nuôi mẹ con tôi rất cẩn thận, cho ăn uống chu đáo và tắm rửa sạch sẽ. Mấy tháng trời trôi qua tôi đã khôn lớn, không cần phải bú mẹ nữa, và ăn được bèo nấu cám rồi....
Đêm nay trăng sáng quá. Những đêm trăng thế này bà tôi thường kể chuyện cho chúng tôi nghe. Bà kể chuyện Tấm Cám, có cô Tấm hiền lành chăm chỉ bị mẹ con mụ dì ghẻ độc ác hành hạ nhưng cuối cùng Tấm được lấy hoàng tử và...
Đã hai mươi sáu năm trôi qua, kể từ khi tôi bước chân vào ngôi trường của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió - Trường cấp 2,3 Ngô Gia Tự, Eakar, Đắc Lắc, nhưng những kỉ niệm về ngôi trường ấy cùng với thầy cô và các bạn của tôi thì mãi mãi như mới hôm qua....
Ngồi trên xe mà tôi nhấp nhổm không yên, một nỗi lo sợ mơ hồ trong tâm trí tôi. Xe chạy nhanh nhưng tôi vẫn cảm thấy thời gian sao mà lâu, mà dài....
Mây đen ùn ùn kéo đến. Gió mỗi lúc một mạnh hơn. Tôi và bé Thắng bước thật nhanh, để kịp tránh cơn mưa đầu mùa hạ. Lộp bộp! Lộp bộp! Không kịp nữa rồi. Đành ướt vậy....
Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,...
Đâu phải bởi mùa thu Cho cây vườn rụng lá Đâu phải vì chia xa Mà tình thêm cách trở gặp gỡ và chia ly Cuộc đời luôn như thế Lá rụng ngày nay để...
Thời thơ ấu của Trần Thu Huê và tôi gắn bó bên nhau đẹp như miền cổ tích dành cho những đứa trẻ nhà quê quen đầu trần chân đất.Mùa hè năm 1976, sau khi thi học sinh giỏi văn toàn quốc, chúng tôi được Ty giáo dục tỉnh Thái Bình giới thiệu cho Hội Văn học nghệ thuật tỉnh tuyển chọn về lớp đào tạo sáng......
Tôi và Hương thân nhau từ những ngày học chung trong nhóm Búp Trên Cành. Hồi ấy trong cái nắng hè chói chang và tiếng ve rộn rã, tôi được mẹ đưa về thị xã Thái Bình nhập học. Lớp học đặc biệt này do Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Bình mở, dành riêng cho những thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Lời duy nhất tôi muốn Cầu nguyện với Chúa Trời Là bình an, hạnh phúc Cho tất cả mọi người! Trong lời cầu chúc ấy Luôn có gia đình tôi...
Những ngày này, tôi lại da diết nhớ anh cả đã đi xa hơn 7 năm, nhưng những kỷ niệm về anh vẫn luôn in đậm trong tâm trí người thân, đồng chí, đồng đội… Khi vừa vào học kỳ 2 của lớp 10 (hệ mười năm), năm 1967, chưa tròn 17 tuổi,...
Tên chú là Dũng. Nguyễn ... Dũng! Chú là em út trong đàn con bảy đứa gồm bốn trai ba gái của gia đình chồng tôi. Tôi biết chú trước khi biết anh - “người trăm năm” mà tôi đang gắn kết....
Tháng 8 này, nhóm chúng tôi - kẻ Bắc, người Nam, dù không hẹn hò trước, nhưng đã được cùng đến với một khu du lịch đầy "hương đồng gió nội" như lời giới thiệu của một người bạn.....
Tôi đang có giờ trên lớp thì nhận được tin nhắn của mẹ "Con về sớm nhé. Nhà mình hôm nay có khách quý đấy!". Tôi nôn nao, mong cho chóng hết giờ. Hồi hộp bước vào nhà, tôi thấy mẹ đang ngồi tiếp một nữ sư....
Hạnh phúc thực sự - như thường nói - là cả một hành trình, là cả con đường trải nghiệm - là từng giây phút sống trong hiện tại, là sự chuẩn bị cho những dự đoán tương lai và sau đó trở thành quá khứ....
Một sớm mùa mưa năm 1991. Khi ấy, tôi mới chuyển vào Sài Gòn được gần ba mùa nắng. Phạm Quang Trung, bạn cùng học với tôi hồi cấp 3 ở quê, lúc ấy đang làm ở Bộ Thương mại, đi chiếc xe máy Honda 67 đỗ xịch trước...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



