
- Sáng tác mới

Tôi tuổi ngựa. Gòn cái Vân - em tôi lại tuổi dê. Mẹ tôi thường bảo: “ngựa non háu đá, còn dê con suốt ngày kêu be be!” Mà đúng thế thật. Dạo bé, cái Vân chỉ đứng tới tai tôi mà lại còn béo phục phịch nữa chứ....
Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì...
Trong tập thơ “Bên trời neo gió” của Nữ thi sĩ Trần Huyền Tâm, có những bài thơ không cần đến những cú pháp cầu kỳ hay những hình ảnh quá phô trương mà vẫn để lại dư vị rất lâu trong lòng người đọc....
Bùi Thanh Huyền của tập thơ “Huyền”- NXB Hội Nhà văn năm 2024, và hôm nay, của tập Truyện ngắn và Tản văn mang tên: “Ngọn gió thơm” – NXB Văn học năm 2026, vẫn là người miệt mài trên con đường sáng tạo, nhuần nhuyễn trên đôi cánh thăng hoa, đằm thắm ở nhiều chiều kết đọng....
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà....
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan ngập mắt,...
- Ê! Lan ơi! Mới sáng bảnh mắt thằng Thành đã í ới gọi cái Lan. Vừa gọi Thành vừa lách giậu chui sang. Nó khoe: - Tao vừa thấy nụ sen nở đẹp cực kỳ. Đây là bông sen đầu tiên nở khi hè về tới. Chúng mình đến xem nhé! - Ừ…...
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo....
Trong dòng chảy thơ Việt Nam đương đại, có những giọng thơ chọn cách cất lên bằng âm điệu trầm lắng, không phô trương, không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu thẳm. Thơ của Bùi Lan Anh là một trường hợp như vậy. Từ những bài thơ đầu đời viết khi còn là một thiếu nữ tham gia trại sáng tác văn học thiếu nhi......
Mùng 2 Tết, nương theo mùi hương trầm thoảng nhẹ trong gió xuân cùng những nhành hoa vàng vương sắc nắng, chúng tôi cùng nhau du xuân, tìm về ngôi chùa thanh tịnh của quê hương....
Tôi và Thành học với nhau từ năm lớp 6. Chỉ qua một năm học, chúng tôi đã trở thành bạn thân. Chúng tôi cùng thích học văn, thích đàn hát, thích đá bóng, đá cầu và cùng ham mê đọc sách. Chúng tôi thân nhau vì đều cùng là cây văn của lớp....
Ồ chiếc kính râm anh ấy bỏ quên, Văn Hoại, cái tên nghe ngồ ngộ nhưng mà có duyên. Phương nhớ đến gương mặt lém lỉnh và giọng nói trầm như nén trong lồng ngực, ầm ì như xe tải nghiến đường, thỉnh thoảng vút lên sắc cạnh như những viên đá bị bắn ra......
Gặp anh vừa tuổi hai mươi Mắt xanh, xanh cả góc trời! Khi màn đêm buông lơi Là lúc em chờ đợi Anh đến chơi Lời hát thì thầm Nồng nàn thơm, vòm thông lá rủ....
Ngày đông đến gió lững lờ quá thể Níu cành xanh, vin nghiêng ngả hoa tàn Hớp ngụm nắng ửng vàng môi thấm lạnh Thu mỏng mành vừa lần lữa đòng đưa...
Cái vòng ngọc thật đẹp, mà lại không quá đắt tiền. Một chuyến đi công tác, thấy mấy cô cùng đoàn xúm xít, anh cũng xán lại. Nghe các cô trầm trồ, mặc cả chán chê, nhấc lên đặt xuống, chọn ngược chọn xuôi, anh đã ngầm tính toán các khoản dự trù phải chi, vẫn còn dư ra một khoản,...
Thời tiết bây giờ thật lạ lùng, trái khoáy. Mùa xuân đến mà bầu trời vẫn sầm sì u ám, khói sương lảng bảng, mờ mịt, lạnh thấu xương, các cành cây trơ trụi lá vươn dài ra ngơ ngác ngóng đợi những chồi non....
Phép màu đến từ Ba Mẹ, Anh Chị Em ruột & các con, đó là phúc phần của nó. Phép màu đến từ thầy cô, bạn bè, đồng nghiệp & học trò, đó đều là may mắn của nó, vì nghiệm ra, cho đến khi nó nhận được những phép màu đó nó chưa có ý thức cho đi, chưa có ý thức gieo nhân lành....
Chúng tôi sà vào quán theo nó. Biền hiền như đụt ngồi dúi vào một góc ấp úng: - chào em. Hôm nay… các bạn anh khát nước quá… „khát“ – tôi nghĩ thầm – sao không nói luôn bọn anh vừa ăn mắm ruốc kho mặn, đái khai… hì hì hì…...
Hôm qua, một người chị em thân thiết gọi điện cho nó. Hầu hết các nhân vật trong câu chuyện của nó, chị đều biết, vì chị có thời gian dài cùng học cao học với nó. Chị bảo: - Sống ngay cạnh em, thật sự chị không hề biết em “gà” như thế. Chị đã đọc rồi nghe em kể chuyện từng câu, từng chữ....
Hai đêm nay mất ngủ, nó thơ thẩn nghĩ: - Ăn đủ bữa, - Uống đủ lượng, - Tập đều đặn, - Mỗi khung giờ một ngày hưu trí đều cực kì vui vẻ, hạnh phúc bên người thân....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



