
- Sáng tác mới

Tháng Ba đã thấy mưa rào Sấm non đã mở nước ao sắp đầy Hoa gạo đã nở đỏ cây Đã nghe "cuốc cuốc" đó đây nhắc mùa Ô kìa hình như sắp mưa...
Người về nơi cuối trời dòng sông qua thác ghềnh chiều mênh mang bờ sóng ngày nào xa lắm rồi lời râm ran núi đồi trời miên man màu nắng...
Bà tôi kể lại rằng: Từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời, bố tôi đã ra sông Hồng gánh nước về tắm cho tôi. Tôi lớn lên theo từng mùa của con nước vơi đầy....
Đón em về không anh? Chiều nay trời bớt lạnh Gió như bàn tay vuốt Bờ vai thon, má gầy. Đón em về không anh? Hoa mộc miên đã nở Cánh xoe tròn nhung nhớ Giọt mưa bay chấm hờ....
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Mưa khép lại trang buồn cũ Rửa trôi bụi nhớ trong tim Ánh sáng như bàn tay mới Chạm đất khô thức giấc im. Con đường mỉm cười tỉnh giấc
Sỏi đá ngân khúc ca xanh...
Mười chín tuổi, em xa... Đại dương xanh, Nghìn trùng sóng vỗ Nhìn mây trời bay qua cửa sổ Nhớ bóng em hiền bên chị những ngày qua....
Một sáng mùa xuân, tôi tìm về Làng Chuông, ngôi làng làm nón nổi tiếng nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, vùng Hà Tây cũ....
Đi đến gần cuối con đường Lá cọ xanh đổ tràn ánh nắng Chim mỏ đỏ khẽ cắn mùa thu Vị ngọt xưa chảy thành thác nhớ Đi đến gần cuối tình yêu...
Tầm này năm ngoái, bốn chúng tôi - bốn gã “Ngự lâm pháo thủ” không kiếm không súng, lên đỉnh Thiên Nhẫn khi mưa vỗ tay trắng trời. Bên trái là mộ Danh nhân La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp. Ông là người Hà Tĩnh, ngắm mãi phong thuỷ rồi...
Dễ mấy chục năm rồi ta chẳng được ngắm Trăng, Rằm tháng Giêng, Văn vắt giữa trời xanh, Lồng lộng gió... Xuân liệng vàng dạt xô hoa cỏ
Ước gì trở về thời thơ nhỏ Một lá thuyền lau lách ướt sương khuya...
Vẫy vào núi hoa rụng hồng ngọn thác Vẫy vào biển thơm cả rặng San Hô Thương mến ạ gọi thật sâu vào biển Cát sau lưng bỗng hát mơ hồ Đêm như rượu nhung say rung bát biển...
Mùa Xuân đã đến thật rồi Bên em bỗng lại bồi hồi Xuân xưa … Hai đứa đi đón giao thừa Áo ghi lê mỏng em vừa đan xong...
Bỏ quên những cánh đồng mặt buồn như goá phụ Người chảy hội thành sông Khói hương bồng bềnh sóng Ước vòng hoá gương soi Nhân thế đến soi lòng! Mẹ tôi chẳng đi đâu...
Con tặng mẹ mùa hoa, Nơi xa không thể thấy. Nhưng mẹ ơi ngày ấy Đời mẹ hoá ngàn hoa. Hoa từ đôi ánh mắt, Thăm thẳm mùa sao sa. Từ đôi vai óng ả, Thon một thời xuân xanh....
Năm 2025 – giữa bao biến động của đời sống thường nhật, giữa nhịp mưu sinh hối hả và những đổi thay không ngừng của thời cuộc – ngôi nhà chung mang tên Nhà Búp vẫn lặng lẽ thắp lên những đốm lửa ấm áp của văn chương....
Tạnh mưa càng lạnh. Đốt lửa không chỉ để sưởi mà còn để nhớ cha mẹ. Khi còn sống cha nghiện sưởi lửa. Rồi tôi được di truyền thú say mê lửa ấy....
Phải vì Ngày của tình yêu Nên nhành cây cũng có chiều xanh hơn Đóa hoa rực rỡ khác thường Nụ hôn... chẳng giống nụ hôn mọi ngày Dường như tất cả đắm say...
Ở trên này chả cần tủ lạnh đâu. Một năm có tới 9-10 tháng có sương giá buốt đến tức ngực.Thậm chí có băng tuyết.Thấy bảo người thành phố lên đây xem tuyết? Nó buồn cười lắm....
Những bước chân thầm thì với khu vườn xưa, với hành lang ngăn ngắt Một thời rạo rực thế Sao nay hoang phế Rêu xanh… Bàn tay hờ hững trên những vách tường loang Bao nắng bao gió bao nụ cười neo đậu Hôm nay trầm mặc Vu vơ một chiếc lá rơi...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



