
- Sáng tác mới

Hôm nay thứ bảy, trời trong veo nắng. Nắng gieo hạt, nắng buông hương xuống làng mạc núi non. Nắng xanh như mây, nắng hồng như má trẻ thơ ngây, nắng dịu như nụ cười ánh mắt người yêu sau vành nghiêng nón lá......
Này mùa đông Em khăn áo cho một ngày trở bấc Kỉ niệm cũ so le vai áo cộc Ta đã tin những kỳ vọng khôn cùng... Có dòng sông trôi đến cuối cuộc tình Vang giọng hát Đá vẫn đá...
Giêng hơn hớn, gió xuân se rắc bụi. Phùn bay bay, Thâm thấm áo thơm thơm ... Ánh mắt biếc, Khiến tháng Giêng không tuổi. Lành lạnh nồng,
Phơn phớt má ai non?...
Ngoại thành - anh chẳng trở về Bảo rằng bận lắm thì nghe cũng đành Bảo rằng cách trở non xanh Đôi nơi núi đồi ngăn cách đôi ta...
Ở xóm tôi, tất cả các gia đình đều dùng chung một cái giếng ở giữa xóm. Từ ngày chưa lập đội thiếu niên chữ thập đỏ thì cái giếng này, nói quá đi một tí, là cái ao tù. Thường ngày, bà con đi làm về ra rửa ráy, giặt giũ rồi đổ tràn ra đấy, nước chảy đi không kịp,...
Ta trả cho em mười sáu tuổi nơi đám mây như trang giấy học trò Dòng mực biếc trôi xanh màu viễn xứ Khung trời nào cũng nở mấy ngàn hoa...
Ngày xưa từ lâu lắm Ở một làng ven sông Có một nàng rất đẹp Đợi ai… chưa lấy chồng. Cô nàng này tên Giấy Làm nghề dệt vải thuê Những tấm vải nàng dệt...
Nếu có dịp nào mời bạn về thăm Bạn hãy cùng ta ghé qua trường cũ Thăm lại trường xưa, màu rêu phong vẫn giữ Với mảnh sân trường phủ kín lá bàng rơi Nếu có một lần bạn về lại bên đời...
Đã lâu mới trở lại Trung tâm văn hóa Nga Mừng vui vì gặp lại Những bạn bè ngày xa... Mình nay làm khán giả Ngồi khán phòng vỗ tay...
Cây xương rồng nhìn ngắm Thấy nhiều bạn có hoa Hoa hồng khoe sắc thắm Rực rỡ bạn mào gà. Không chỉ có hoa đẹp Còn lá xanh mượt mà Xương rồng thì buồn lắm Không có lá có hoa....
Tôi là chú gà trống. Tôi được lớn lên dưới sự chăm sóc của các bạn học sinh. Quê tôi ở xa, xa lắm. Mãi tít chỗ chân trời xanh lờ mờ kia. Rồi tôi được một cậu học sinh đưa về đây....
Bò đi kiếm nước, cái khát trong họng khô khốc mệt nhoài giữa rừng già. Bằng kinh nghiệm cuộc đời qua huấn luyện của người lính đặc công anh úp mặt, áp tai vào đất nghe tiếng nước chảy bò trườn từng bước ....
Thanh Minh là một trong những cái Tết (Tiết) quan trọng của người Á Đông xưa. Xã hội hiện đại sống với nhịp sống hối hả. Văn minh vật chất đề cao hưởng thụ và tự do cá nhân đã làm cho các sinh hoạt văn hóa mang đậm sắc màu Á Đông cứ nhạt dần và có nguy cơ bị tiêu biến....
Nếu hôm qua bạn đã sống thiện lương Không ganh ghét và không đố kỵ Luôn học hỏi và luôn chăm chỉ Thì hôm nay bạn đã có đủ đầy
Chưa hẳn là tiền mà kiến thức trong tay...
Sau những ngày hạnh phúc ngắn ngủi ở vùng giải phóng, Hoan lại lên đường thực hiện nhiệm vụ mới. Bù Đốp Lộc Ninh giải phóng nhưng Phước Bình, Phước Long và những khu vực lân cận vẫn còn là vùng chiến sự....
Lê xiết chặt tay Hoan rồi xốc lại cái ba lô trên lưng. Hoan nhìn theo Lê cho đến khi bóng áo xanh màu lá rừng của anh khuất hẳn. Hoan lục tìm lá thư cũ của Lê gửi cho mình vài tháng trước. Đọc lại, Hoan càng quý trọng Lê hơn. Hoan gấp lá thư của Lê bỏ vào túi áo, lòng nao nao. Thương anh Lê quá!...
Một miền quê chưa một lần ghé thăm Chỉ nhận biết qua những lời ngoại kể sao thấy thân thương gần gũi thế Ngỡ như là nơi đất ấy lớn lên. Tuổi chín mươi tóc ngoại màu sương...
Năm Nhâm Dần đã qua, xuân Quý Mão đang tới. Giữa thời khắc chuyển mùa, lòng người không khỏi bâng khuâng xao xuyến khi nhớ về một thuở xa xưa, thuở vạn vật nhất linh cùng những hồn người muôn năm cũ...
Hai mươi năm rồi kẻ ở người đi Tiếng Ve gọi ta tìm về nỗi nhớ Mùa tiếp mùa lật nhanh như trang vở Ta xa nơi này – ga xép Tuổi Me Xanh....
Nghẹn cổ, sái cổ, chuột rút, tê chân… thi thoảng những biến cố này đột nhiên xuất hiện, nhưng nếu xử trí không kịp thời cũng có thể gặp nguy hiểm....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



