
- Sáng tác mới

Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Trang Văn học nghệ thuật Nhà Búp xin hân hạnh với các bạn một tác phẩm mới của các thành viên Nhà Búp: "Búp trên cành: Những tác phẩm đoạt giải (1973-1988)" qua bài viết của Nhà thơ, Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Đại....
Tuổi thơ ở đâu quê hương ở đấy Tóc bạc phơ thì con cái thành quê Ở nơi ấy tre nuôi măng mọc thẳng Cánh diều rơi hôn nhẹ cỏ xanh gầy...
Ngày mai, xé kén phận người, Xanh thăm thắm, mở cổng trời đón nhau. Đã khô nước mắt khổ đau, Lên trên ấy, thấy đâu đâu cũng cười…
Hoa với lá; thắm cùng tươi......
Một hành vi "cúi đầu" không nói nên bản chất của nó là tốt hay xấu. Tốt hay xấu tuỳ hoàn cảnh cúi. Bông lúa chín vốn cúi đầu trong mọi hoàn cảnh, nó không quan tâm đấy là khiêm cung hay kiêu ngạo....
Lẽ đâu cái lẽ ở đời Hễ không ưng ý cứ Giời mà than Làm như muôn sự thế gian Đều do thiên thượng nhiễu bàn mà ra Yêu thì cỏ rác là hoa
Ghét thời ngọc quý cũng ra bọt bèo...
Tựa vào nhau mà sống Sớm chiều mò ốc cua Hai mẹ con nhà nọ Lăn lộn cùng nắng mưa. Một năm gặp đại hạn Sáu tháng trời không mưa
Ngoài đồng lúa cháy nắng...
Chuông vàng treo cửa tam quan Lầu hồng còn đợi người ngoan chơi bời Câu thơ Nôm có bốn chữ bài Bề trong phương thảo bề ngoài thơ ngâm Xem trong thơ thưởng lục hà trì...
Tuổi lặng lẽ đi rồi Bỏ mình ta ở lại. Ta là đứa trẻ con lang thang trong đôi giày người lớn Hát khúc đồng dao bằng giọng trầm buồn. Ta lang thang trên cánh đồng tuổi thơ dần qua Kể những câu chuyện cổ không còn ai nghe nữa...
Dáng mẹ còng như một cánh cung Bắn tuổi trẻ, niềm vui vào xa lắc Dáng mẹ còng ngược dốc Cõng mặt trời lên Dáng mẹ còng như một mũi tên Xuyên buồn đau khó nhọc Dấu ngón chân bấm đường trơn...
Buổi sớm đi chăn trâu Thấy trời xanh trong veo Nghe thơm thơm hương lúa Tóc se gió lùa theo A! Mùa hạ đã đến Ngọt ngào tự lúc nào Mặt trời như quả trứng...
Phượng đỏ rực góc trời Như lòng tôi khó nói Một năm trời nhanh trôi Như là cơn gió thổi Ôi bao nhiêu kỷ niệm Trong năm học êm đềm “Căn nhà” càng ấm cúng...
Thôi chào nhé, một cánh buồm đỏ thắm Một dòng sông, mực tím chảy bên trời Hoa niên ấy, tay cầm bông hoa trắng Có một ngày hoa trắng hoá mây trôi!...
Một cơn mưa ập đến. Lan vội tìm một chỗ trú thì một ngôi nhà có giàn hoa tím đang hiện ra trước mặt. Những bông hoa tím nhỏ bé li ti trên những chiếc lá xanh phủ khắp một mảng sân. Một màu tím huế nổi bật trên giàn hoa đang chờ những giọt mưa để tắm rửa sau một ngà...
Bài thơ này anh viết gửi cho mây Mây theo gió đến miền xa thẳm ấy Nếu đến được cùng em thơ sẽ nói Đây lòng anh canh cánh ở bên trời...
Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì,...
Có một cái trứng hồng Nằm im trong tổ ấm Sáng nay bỗng vỗ cánh Thành một chú gà con Mắt thì như hạt sương Đôi chân thì bé tí Mặt đất sao rộng thế Đi mãi chẳng hết đường...
Khéo đảm: nhọc thân, vụng: biếng lười. Hiền chê: nhu nhược, dữ: ghê người. Giầu sang: ghanh ghét, nghèo: bần tiện. Chăm bảo: tham lam, kiệm: ki bo. Nhìn chưa biết rõ, cười nhạo: xuẩn!...
Hương sen thoang thoảng khắp nơi Mùi hoa thơm tỏa khắp trời trong xanh Dưới ao trong, nước mát lành Bông sen hồng thắm long lanh đất trời Một mình với nước chơi vơi...
Tôi là Nguyễn Năng Dũng, mọi người gọi tôi là Dũng. Là một nghệ sĩ nghiệp dư, tôi chụp ảnh, quay những thước phim điện ảnh, chơi guitar và viết nhạc hay có thể là biến thứ cảm xúc sâu lắng từ cảnh vật thành những bức tranh....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



