
- Sáng tác mới

Phẳng lặng Hồ Gươm một tấm gương Hàng cây soi bóng nắng xuân vương Cà phê quán nhỏ nhâm nhi ngụm Người đến người đi mọi nẻo đường...
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được. Điện thoại, kính lão để ở ngay đầu giường, chế độ chuông báo to nhất có thể, cùng với điện sáng cả đêm....
Có những tình bạn bắt đầu từ thuở tóc còn hoe nắng, chân đất chạy lon ton trên con đường làng đầy bụi khi trời nắng; lầy lội khi trời mưa cùng những ổ gà, sống trâu khiến người ngồi xe xóc nảy nổ đom đóm mắt....
Tôi là bạn của H đã gần hết một đời người. Gã là kẻ lãng tử rày đây mai đó lang thang trên vỏ địa cầu chừng ngót ba chục năm có lẻ. Gã thấp bé da đen nhẻm nhìn vẻ trông thô mộc thế thôi,nhưng tâm hồn cũng lãng mạn lắm....
Nhà Hoa ở một thị trấn nhỏ, cách nhà bà có vài chục cây số. Nó hay đạp xe một mình về thăm bà. Hoa thương bà lắm. Bà già rồi, tóc bạc phơ, lưng còng rạp. Thời gian đi qua đôi mắt đục mờ của bà. Cuộc đời vất vả đã để lại dấu ấn trên đôi cánh tay gầy yếu của bà....
Mấy hôm nay cây Nguyệt quế trước nhà nở hoa, những chùm bông trắng muốt tinh khôi trên nền lá xanh mướt như ngọc tỏa hương dìu dịu nhẹ nhàng làm gã bất chợt nhớ về những ngày xưa cũ với những tà áo dài trắng nữ sinh mỏng manh thơ mộng của những người con gái thủa nào....
Ồ chiếc kính râm anh ấy bỏ quên, Văn Hoại, cái tên nghe ngồ ngộ nhưng mà có duyên. Phương nhớ đến gương mặt lém lỉnh và giọng nói trầm như nén trong lồng ngực, ầm ì như xe tải nghiến đường, thỉnh thoảng vút lên sắc cạnh như những viên đá bị bắn ra......
Trần Thu Huê sinh ra và lớn lên ở huyện Kiến Xương – Thái Bình, còn quê tôi ở vùng ven biển Thái Thuỵ, tuy cách nhau chỉ hơn 40 cây số nhưng với điều kiện giao thông của 50 năm về trước thì đó quả là một sự xa xôi, cách trở. Nghe tiếng Thu Huê từ...
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Dự hội nghị xong ra về ai cũng hối hả. Một nhóm bạn rủ đi ăn rắn Lệ Mật. Một nhóm rủ đi cà phê. Một ông bạn vong niên rủ về nhà rồi ngủ lại:...
Quà mang từ Hà Nội đã hết. Nhưng còn phải tặng nhiều nơi. Hỏi người phiên dịch ở Beijing nơi nào có bán đồ lưu niệm Việt Nam. Bạn mách ở khu du lịch Xiangshan (Hương Sơn) có bán quà Việt Nam....
nhà sư trẻ dẫn ta lên sân thượng trai phòng Việt Nam Phật quốc tự xung quanh tráng lệ những ngôi chùa của những quốc Phật tạo thành một hợp chủng quốc chùa chiền ngôi chùa Việt thênh thang giữa cánh đồng mênh mông nước mênh mông...
Em định đặt tên chuyện này là “Chuyện cái mẻ kho”, nhưng nghĩ thế cũng không phải. Hiện tại, em cảm thấy mình tựa như con thuyền đang loay hoay giữa dòng, như người húc đầu vào đá chưa kịp tĩnh trí để nhận ra đúng đúng, sai sai… trong câu chuyện không đầu không cuối của các lứa đôi, trong đó có......
Cầm trên tay cuốn sách LÀM BẠN VỚI BẦU TRỜI, làm quen và đồng hành với Tèo và những người bạn, tự nhiên muốn tìm và gửi đến các em bé của tôi những câu nói hay, lời khuyên giá trị giúp ta vượt qua nghịch cảnh. Hỏi nhẹ google ra tận 60 câu ngắn dài....
Sau khi trưởng nam hỗ trợ mở tài khoản ngân hàng online Mẹ trang trọng viết nó vào tờ khai nhận trợ cấp tuổi già Đem nộp ở ủy ban giờ xa hơn trước dăm cây số. Tiền chưa kịp nổi App đã báo tài khoản bị khóa rồi...
Chị về đi không còn cơ hội đâu Dẫu đã vượt cả nghìn cây số Không chỉ giấc nghỉ đêm mà cả giờ tránh nắng Giữa chúng ta với thầy mọc hàng rào Thầy hiền lành tránh làm đau ong kiến...
Tuổi thơ qua đây con không thấy sợ Bởi niềm tin bẩm sinh sau chết chẳng còn gì Trung niên chợt nhận ra có vẻ mình chưa biết! Đêm nay
Cả cây số người theo thầy rẽ vào...
Biển như em hờn giận Anh là đảo âm thầm Sóng vùng vằng trăm bận Thuyền chòng chành phân vân Cô Tô ngày đón bão Bến tàu ngóng rất xa...
Bạn của anh đâu? Họ ở kín quanh đây Dù tên riêng tôi không được biết Nhưng gốc chung con Bụt Phô diễn và hòa đồng trong tiếng niệm nam mô...
Có một nhà thơ anh nổi tiếng, khi còn sống kể rồi thở dài: - Thơ anh hay như thế ! Bao giải thưởng, bao nhà phê bình văn học ca ngợi, ấy vậy mà hôm đọc ở nhà văn hoá xóm, chỉ vài ba người vỗ tay?! Còn khi tay làm vè của xóm đọc, hàng trăm người nhiệt liệt hoan hô. Chú bảo cái sự thể ấy nó ra làm......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



