
- Sáng tác mới

Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Sớm nay ngước nhìn phượng vĩ Chợt gặp cánh phượng đầu tiên Kìa! Cây chớp mắt cười hiền Hạ về từ cánh phượng Hoa phượng hay đốm lửa trời Thả xuống trần gian Sắc hoa đỏ nồng nàn...
Chú bộ đội đứng gác Nơi biển đảo xa xôi Nụ cười hiền trên môi Mắt tràn đầy hy vọng Mặc sóng to biển động Mặc nắng gắt mưa trôi Chú đứng gác giữa trời...
“Đố ai đếm được lá rừng Đố ai đếm được mấy tầng trời cao Đố ai đếm được vì sao Đố ai đếm được công lao mẹ già” Tựa như một lời nhắc nhở dịu dàng mà thấm thía, câu ca dao vang giữa bộn bề cuộc sống khiến em chợt...
Tà áo dài nhẹ bay trong nắng Lời cô vang trong lớp sớm mai này Cô mang đến cả một trời kiến thức Dìu dắt em trên những chặng đường dài
Phấn trắng, bảng đen và trang vở ghi bài...
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy....
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
Tà áo dài nhẹ bay trong nắng Lời cô vang trong lớp sớm mai này Cô mang đến cả một trời kiến thức Dìu dắt em trên những chặng đường dài
Phấn trắng, bảng đen và trang vở ghi bài...
Tôi biết, từ những năm mười hai, mười ba tuổi, Kim Chuông đã có thơ in trên báo của tỉnh Kiến An cũ. Kim Chuông người làng Thắng, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Cụ Đồ Vọng, thân sinh nhà thơ, một nhà Nho từng bốn mươi năm mở trường, dạy học ở đất làng, giáo huấn thi thư cho nhiều lứa học trò....
Tháng một 2026 đã kết thúc bằng một ngày thứ bảy đẹp như thế. Nắng lặng thinh tỏa sáng. Trời lặng thinh thả xanh. Mây lặng thinh khoe trắng....
Mẹ mua cho bé một quả thị chín vàng, thơm thơm. Bà tước những sợi len hồng đan cho bé một cái rọ xinh xinh. Bé đựng thị vào rọ xách đi khoe. Bé bảo:...
Giữa hành trình mờ sương đi tìm con chữ, em đã nhiều lần tưởng mình lạc lối, đã bao lần trắc trở. Em vốn không phải là một người xuất sắc, chỉ là một đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác - tự ti, thất vọng và nhiều lúc hụt hẫng về bản thân....
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
Khu nhà cha có F0 Con không sang được nhớ mong từng ngày! Ngắm nhìn mãi bức ảnh nàyCha cười thật đẹp, thật vui, thật hiền! Khu nhà cha có F0. Chỉ một thông báo ngắn ngủi thôi mà như kéo xuống giữa hai cha con một bức tường vô hình....
Dự hội nghị xong ra về ai cũng hối hả. Một nhóm bạn rủ đi ăn rắn Lệ Mật. Một nhóm rủ đi cà phê. Một ông bạn vong niên rủ về nhà rồi ngủ lại:...
Tôi đứng lặng nhìn tình bay theo gió Sương giăng đầy phố cũ bỗng quạnh hiu Lòng nhủ với lòng, thôi ta đừng cố níu Mà sao lòng cứ khắc khoải chờ mong Như phù sa tuôn chảy với dòng sông...
Một ngày tháng 9, chớm thu, nhưng trời rực lửa như giữa hè, vợ chồng nó & con gái có hẹn cùng gia đình em gái đi chơi Trạm cảm xúc - Cafe ruộng nhà Chị. Nó diện áo dài xanh lá cây, bỏ cái kính râm vào...
Sẽ có người hỏi tôi rằng sao không thấy viết bài văn về Mẹ mà chỉ thấy viết bài về Bố! Tôi muốn viết lắm nhưng lại thấy khó, khó lắm các bạn ạ.
Nếu nói về Mẹ, sẽ là không ngoa khi nói Mẹ tôi là người Nông dân thuần khiết,...
Hai anh em người nọ Sống hòa thuận một nhà Cha mẹ qua đời sớm họ hàng thì ở xa. Anh chăm chỉ làm lụng Em lêu lổng chơi bời...
Đêm qua, mình nằm mơ gặp Phật. Mình hỏi: Bạch Phật, có phải chiếc lá rụng từ vô minh? Phật thoáng ngạc nhiên và nhìn mình, cười hiền từ, rồi bảo: có con vô minh thì có. Cái lá nó rụng từ cái cây của nó thôi. Còn muốn nói theo Chánh Pháp thì phải nói là "chiếc lá rụng từ vô thường" mới......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



