
- Sáng tác mới

Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Trong bức tranh thi ca Việt Nam đương đại, nơi nhiều khuynh hướng sáng tác cùng tồn tại và va chạm - từ thơ hậu hiện đại, thơ trình diễn đến những tìm tòi về cấu trúc ngôn ngữ - vẫn có những tiếng nói thơ lựa chọn con đường lặng lẽ hơn: quay trở về với đời sống nội tâm và chiều sâu cảm xúc....
Hoàng lúi húi dán lại chỗ thủng của cánh diều cốc. Bỗng nhiên, nó dừng lại lẩm bẩm: Lại hết dính rồi! Hoàng ngẩng lên gọi to: – “Ếch xanh” ơi, lấy hộ tao nắm quá dính với!...
Vùi sâu trong giấc ngủ của Anh Thấy sông Hồng cuộn chảy Những vồng phù sa ngọt ngào đất mở Nâng niu em trong lớp lớp sóng bồi. Ơi người đàn ông vòm ngực biển khơi...
Anh chạy bên sông dài Con sóng đuổi theo van nài hổn hển Cỏ may là cố tri Níu chân anh xin đừng có đến! Nơi ấy Tình yêu của anh Nỗi nhớ của anh Và nỗi đau đủ lấp đầy mặt biển...
Mùa hè. Trước ngày trả phép về sân bay cùng đồng đội sẵn sàng cất cánh chiến đấu chống bọn giặc Trung Quốc xâm lược, bố Nam làm cho Nam chiếc diều bằng thứ giấy gì rất mỏng, dai, màu nâu đất. Phía dưới, bố dán hai dải giấy hồng mềm như dải lụa....
Này chàng trai… cánh bướm mộng của đời đậu vào mắt anh nồng cháy, những đốm lửa đỏ dậy đậu vào môi nóng của anh Hương đời phóng túng...
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo....
Gia đình không phải chỉ là nơi ta được sinh ra và lớn lên, mà còn là chốn bình yên mỗi khi ta mệt mỏi hay gặp khó khăn trong cuộc sống hay học tập. Tình cảm gia đình chính là sợi dây gắn kết bền chặt, giúp mỗi người luôn cảm thấy được mang đến sự ấm áp,...
Em mang cho anh tình yêu cháy nồng, thơ ngây của mình trái tim non của con nai ngơ ngác. mang cho anh tình nồng đầy gió mát. Sao anh chẳng thấu tình em?...
Vậy là ngày tận thế đã đến. Em đã hưởng tới gần mười tiếng đồng hồ rồi, mới hiểu được, cho đến giờ này phút này, tận thế nghĩa là vẫn được sống thêm, yêu thêm, hy vọng thêm…, đồng thời cũng là mệt mỏi thêm, chán nản thêm, thất vọng thêm… cho đến khi chỉ còn duy nhất dấu chấm hết cho tất cả....
Buổi sáng, lục tìm cái kính, móc ra một cái có cái dây đeo màu đen, mới sực nhớ rất lâu mới nhìn thấy, nó lại thò vào ngăn bên cạnh, lôi ra cái kính có dây đeo màu cà phê, xếp ngay ngắn lên bàn, cạnh cái laptop....
Không có tiền bạc và thú vui nào xoa dịu được nỗi đau, nỗi buồn khi con hư con hỏng. Cũng không có sự thành công hay tiền bạc nào có ý nghĩa và đem lại hạnh phúc cho cha mẹ bằng sự trưởng thành và cuộc sống tốt đẹp của con cái....
Anh hiền lành chăm chỉ Em lười nhác ham chơi Đến khi cha mẹ mất Thì ruộng vườn chia đôi. Anh nhận phần đất xấu Ruộng tốt người em giành Mà vẫn còn muốn nữa...
Năm 2025 – giữa bao biến động của đời sống thường nhật, giữa nhịp mưu sinh hối hả và những đổi thay không ngừng của thời cuộc – ngôi nhà chung mang tên Nhà Búp vẫn lặng lẽ thắp lên những đốm lửa ấm áp của văn chương....
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Em không biết, điều gì đang đến với chúng ta Em không biết tình yêu đang trốn ở nơi nào Anh hỡi, có phải chăng Bởi tình đã từng trao Những cảm xúc tuyệt diệu sẽ còn lưu mãi mãi...
Mình tá túc ở tầng ba nhà khách tỉnh ủy đã mấy hôm. Mùa mưa suốt ngày đêm trời tầm tã. Cả ngày đi làm việc chỉ tối mình mới về phòng ngủ....
cuối Đông... anh đuổi theo ngọn heo may đòi lại niềm đau đã trở thành tri kỷ đòi tảng băng thấm sâu trong xương tủy đòi chút đắng lòng sau giấc mộng liêu trai anh sợ đến ngày mai...
Tôi sinh ra trên mảnh đất này cùng với anh Ngô và chung sống với anh từ bé đến giờ. Ngày còn bé, thân hình tôi non nớt, cái đầu nhỏ xíu tròn trĩnh nhô lên khỏi lớp đất, rồi những bàn tay xinh tươi của tôi lần lượt ra đời, vẫy vẫy gió và hứng đầy sương....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



