
- Sáng tác mới

Phép màu đến từ Ba Mẹ, Anh Chị Em ruột & các con, đó là phúc phần của nó. Phép màu đến từ thầy cô, bạn bè, đồng nghiệp & học trò, đó đều là may mắn của nó, vì nghiệm ra, cho đến khi nó nhận được những phép màu đó nó chưa có ý thức cho đi, chưa có ý thức gieo nhân lành....
Nó đã từng nói: Ba mẹ chính là phép màu đầu tiên, giá trị nhất, mãnh liệt & bền vững nhất, chảy trong nó đến tận bây giờ. Có khi Ba Mẹ trực tiếp mang phép màu đến, nhưng có khi là gửi gắm truyền dẫn qua anh chị em của nó. Nó là thứ giữa,...
Có những phép màu mang cơ hội đến, có những phép màu mang quý nhân đến. Trong khoảng 3 năm 1995 - 1998, nó có được cả hai loại phép màu đó. Cơ hội chủ yếu do nó chủ động tìm đến, tạo ra thiên thời, địa lợi, nhân hòa cho mình. Còn quý nhân thì cứ tự nhiên xuất hiện, đúng nơi, đúng lúc....
“Ru mình” là tập thơ thứ ba của tác giả Trương Minh Hiếu. Đọc cả tập thơ sẽ thấy đây là cuộc đối thoại nội tâm vang lên day dứt, trăn trở của nhà thơ ở nhiều không gian, thời gian. Anh như bới tìm những quá vãng, như cố níu kéo lại chúng bằng trái tim đa cảm của mình:...
Câu chuyện cứ thế trôi thêm vài phút nữa. Bất chợt chạm đến điều cả chị và nó đều không muốn nhắc tới. PHÉP MÀU không phải lúc nào cũng là thứ nó nhận được, nhiều khi là nó trao đi. Khoảng 10 năm từ 1995 – 2005 nó nhận nhiều mà cho đi cũng không ít....
Nếu không buồn ta chẳng biết làm thơ, Và không say ta nào dám đợi chờ, Tìm giọt nắng giữa mịt mờ dông bão. Có lẽ thế... Đời là đêm mộng ảo... Của nỗi buồn theo năm tháng triền miên,...
Khi kể về sự linh diệu của những giấc mơ, nhiều người nói, nó là người có khả năng kết nối đa chiều không gian, có thể lắng nghe và dự báo, cũng là người được gia tiên phù hộ. Lúc gặp khó khăn, đôi lúc nó nghĩ: Sao số mình khổ thế? Nhưng càng lúc ngẫm lại nó thấy:...
Dù rất GÀ, nó vẫn là một con gà mái mẹ với đầy đủ tố chất đàn bà. “Đàn bà xinh cần nhiều ánh nhìn. Đàn bà giỏi cần nhiều sự ngưỡng mộ.
Đàn bà vất vả cần nhiều sự khích lệ, động viên. Đàn bà cô đơn cần được nương tựa, dìu dắt....
Hôm qua, một người chị em thân thiết gọi điện cho nó. Hầu hết các nhân vật trong câu chuyện của nó, chị đều biết, vì chị có thời gian dài cùng học cao học với nó. Chị bảo: - Sống ngay cạnh em, thật sự chị không hề biết em “gà” như thế. Chị đã đọc rồi nghe em kể chuyện từng câu, từng chữ....
Rồi chuyện nhà của Ba Mẹ, truyện trường nó với những đồng nghiệp ở quê, truyện nó học thạc sĩ, truyện lũ trẻ con thích nghi thế nào khi lên Hà Nội, nhiều nhất là câu chuyện về hai bé sinh đôi khi sang ở với Bố....
Thật tình cho tới tận giờ nó cũng không hiểu sao Nó lại có thể viết được những bài thơ để rồi các Nhạc sĩ cho ra đời những ca khúc về Hà Nội như thế? chưa bao giờ sống ở Hà Nội thật lâu, lần lâu thứ hai là chừng 3 tuần thời kỳ...
Một tuần, rồi hai tuần, chưa có Thông báo. Kì lương đến, Thầy nó sốt ruột: - Có khi phải đi cảm ơn trước em ạ! Cũng để xem thực hư thế nào! - Vâng! - Tính mua gì? - Mùa nhãn, em định mua nhãn lồng ạ! - Ừ, nhãn lồng ngon, Thầy có hàng quen....
Bao năm nó day dứt vì đã tự tay mình giết hại lũ gà khi chúng đang tuổi vị thành niên mơn mởn. Tuần trước viết ra được, sám hối với lũ gà xong, nó chợt giật mình, hình như nó cũng gà lắm ấy. Nó không gà đến mức ấy, cứ theo cách của chị Mây, bây giờ lại chả có cơ ngơi to tướng ở ĐẤT BẠC Trần Lãm,......
Đọc thông báo về chuyến đi Quảng Bình trên nhóm riêng của Nhà Búp, nó cứ lần lữa, lần lữa, rồi tặc lưỡi: - Hẹn các Búp dịp khác nhé! Buông lời xong, tưởng là sẽ nhẹ, ai ngờ lại thấy nặng lòng hơn....
Gặp kẻ không ưa mình thì ưu điểm của mình cũng biến thành nhược điểm. Còn gặp người yêu quý mình thì đến nhược điểm cũng trở thành thứ đáng yêu. Mình bảo học sinh, nếu Newton không thắc mắc tại sao quả táo lại rơi xuống đất mà không rơi ngược lên thì loài người...
Tựa đề bài thơ dẫn tôi về một đêm mùa đông ở làng quê miền bắc, nơi tâm hồn thơ của Trương Minh Hiếu đã được bồi đắp, nâng niu... Ngọn gió bấc luồn qua những tán lá xanh rì, cuộn theo hương chuối tiêu ngọt dịu… Những bờ đê đứng lặng bên sông. Cỏ vẫn mượt trong màu đêm đen đặc. Những mái nhà lớn nhỏ......
Trương Minh Hiếu là thành viên nhóm “Búp Trên Cành” có lối viết riêng: Trữ tình và Tốc Độ. Là học sinh lớp năng khiếu văn của tỉnh nhưng lại tốt nghiệp Đại học Bách khoa Hà Nội và hiện là Giám đốc Bảo hiểm Nhân thọ Hải Phòng....
Hai đêm nay mất ngủ, nó thơ thẩn nghĩ: - Ăn đủ bữa, - Uống đủ lượng, - Tập đều đặn, - Mỗi khung giờ một ngày hưu trí đều cực kì vui vẻ, hạnh phúc bên người thân....
Nó từng đi nhiều nơi? Không, thật ra chưa nhiều lắm. Các tỉnh miền Nam với Sài Gòn lục tỉnh hay miền đông Bắc Hải Phòng Quảng Ninh hay cao nguyên Lâm Viên, Buôn Mê đủ cả. Ở Hà Nội vài tháng Nó biết được thủ đô qua nhiều tên gọi, thành phố hòa bình thành phố ở trong sông....
Tháng trước, nhân lúc cả nước bàn chuyện sáp nhập tỉnh, nó viết lại vài kỉ niệm về Mẹ và Quê hương, về ngôi nhà ngói 3 gian có chiếc sân dài, rộng; về ngõ nhỏ có cây si già, rễ chìm, rễ nổi, dây tơ xõa xuống như mớ tóc dài, xoăn xù chằng chịt qua năm tháng, về giấc mơ nó gặp tai nạn ngã bật ngửa,...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



