
- Sáng tác mới

Tôi là Nguyễn Năng Dũng, mọi người gọi tôi là Dũng. Là một nghệ sĩ nghiệp dư, tôi chụp ảnh, quay những thước phim điện ảnh, chơi guitar và viết nhạc hay có thể là biến thứ cảm xúc sâu lắng từ cảnh vật thành những bức tranh....
Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
Tôi và Tùng chơi với nhau từ hồi còn đi mẫu giáo cơ. Nhà tôi ở ngay cạnh nhà nó mà. Lớn lên, tôi với nó lại học cùng lớp. Tình bạn vì thế càng gắn bó hơn. Chưa bao giờ chúng tôi “ục” nhau cả. Nhưng đến cái hồi chúng tôi cùng học lớp 6C thì đã xảy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”....
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi....
Mùa hè đến nhẹ như một cơn gió. Sân trường bỗng vắng đi tiếng trống, tiếng cười, chỉ còn lại những hàng cây đứng lặng dưới nắng. Với tôi, mùa hè là khoảng thời gian vui nhất trong năm, vì được nghỉ học và được về quê thăm ông bà....
trong trí nhớ đầy hoang mang của tôi có ngọn gió lông bông có chùm hoa xấu hổ có bàn tay lấm mực mùa thi có nụ cười ngượng ngùng dọc đường đến lớp thấp thoáng gương mặt bạn bè thì thầm những bí mật tuổi thơ, những trong trắng dại khờ...
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà....
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
chiếc búa nhỏ trong tay tôi đã từng nện xuống đá hoa cương làm vỡ tan nhiều mắt nhìn mắt mắt nhiều mắt nhìn khác đã vỡ hối hận vẫn tấy đau cốc cà-fê buổi sớm nay nhỏ qua phin từng giọt đen máu của tôi và của bạn...
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Ráng chiều nhuộm tím bến sông, bỗng nghe ai cất câu hò quê Thương người con gái năm xưa, tóc ngang vai nhớ khăn rằn vấn vương Một đàn cò trắng qua sông, nhớ thương nhớ ai cò kia đi tìm...
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má....
Tiết học cuối cùng của hôm thứ bảy là tiết sinh hoạt, cô giáo tươi cười nói: – Cô chúc các em trong một tuần nghỉ mùa sẽ giúp cho bố mẹ được nhiều việc, và đừng em nào lơ là học tập. Hương đứng dậy thay mặt cho cả lớp hứa trước cô giáo là sẽ xứng đáng với lòng cô mong muốn....
Nhà tôi đã xây nhưng chưa có điều kiện để trát. Hàng ngày tôi thường lấy sách vở đem ra giữa nhà học bài. Rồi khi nào thích lại bỏ sách vở ra gối đầu ngủ một giấc....
Sau buổi đi xem công bố kết quả thi thử về, bọn con gái lớp tôi xì xào bàn tán những con mắt tò mò liếc về phía tôi. Có đứa con dài giọng:...
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi....
Hôm nay, dù vẫn còn việc nhưng tôi vẫn quyết định dành cho mình một buổi đi dạo cuối tuần. Sau một hồi đi vòng vòng, tôi dừng chân ở khu thiếu nhi cũ, đã cũ, nhưng mùi hoa sữa vẫn còn....
Có những hành trình trong đời học trò không được đánh dấu bằng những huy chương hay bảng vàng thành tích nhưng lại lặng lẽ in sâu trong kí ức như một cột mốc trưởng thành. Đối với tôi hành trình học đội tuyển qua những tháng hè vất vả cùng...
Thời gian như dây cháy chậm Tàn tháng năm lả tả lọt kẽ tay Cuối sợi dây, tiếng nổ buồn tụ thành hình khối Nằm lặng im. Hoa mua tím rất gầy...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



