
- Sáng tác mới

Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc....
Bài thơ này anh viết gửi cho mây Mây theo gió đến miền xa thẳm ấy Nếu đến được cùng em thơ sẽ nói đây lòng anh canh cánh ở bên trời
Anh yêu em ngày ấy đôi mươi Hay mười sáu, bây giờ anh chẳng nhớ...
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Con trai yêu quý! Trước khi trò chuyện riêng với con, mẹ muốn chia sẻ đoạn trò chuyện của mẹ với một vài chị em rất thân của mẹ. Trong mắt mọi người, mẹ là người mẹ thành công trong nuôi dạy các con trai....
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má....
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé....
“Bà ơi, bà cháu yêu bà lắm!” Đây là lời bài hát em yêu thích nhất, bởi nó nói lên được cảm xúc của em về người bà yêu quý của mình, người mà em trân trọng và là người yêu em hết mực trong suốt thời ấu thơ....
Một cơn mưa ập đến. Lan vội tìm một chỗ trú thì một ngôi nhà có giàn hoa tím đang hiện ra trước mặt. Những bông hoa tím nhỏ bé li ti trên những chiếc lá xanh phủ khắp một mảng sân....
Xăng đắt làm tôi lại đang nghĩ, chắc chuyển qua đi xe đạp. Mất thời gian một tí nhưng nếu không bận rộn quá thì đạp xe cũng là một thú vui bình dị mà không kém phần lãng mạn, lại có thể rèn luyện sức khỏe nữa....
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này,...
Bà ơi, chữ cháu viết cứ to bè. Làm sao cho chữ đẹp hả bà? Hoa phụng phịu, muốn khóc. Đang luồn kim, bà ngẩng lên, cặp kính lấp loáng. Từ tối tới giờ, bà cũng băn khoăn khi thấy đứa cháu gái tập viết, mặt nhăn nhó, khổ sở....
Có một ngày ta chợt gặp trời xanh Hoa phượng cháy những điều không chịu nổi Đây phố nhớ hàng cây dài đứng đợi Em đi qua mùa hạ ấy sao đành...
Hắn là kẻ ưa bông phèng nhưng bù lại gặp nhiều may mắn. 16 tuổi lớ ngớ vớ huy chương, tốt nghiệp cấp 3, kỳ thi đại học lôi xềnh xệch hắn vào trường đại học. Hắn là kẻ nhút nhát, lười học lại là kẻ ít tuổi nhất khóa nên cũng chẳng ai để ý đến......
Có những lúc ta cứ ngỡ cơn mưa sẽ làm ướt mãi cả bầu trời đời mình. Những hạt mưa rơi xuống không chỉ làm ướt con đường, mái hiên hay những tán lá run rẩy trong gió, mà còn thấm vào lòng người, khiến mọi thứ trở nên xám xịt và nặng trĩu....
Phụ nữ ngoài 50, muốn về hưu là để giữ cháu, cơm nước nội trợ. Tài thật, sao không phải về hưu để nghỉ ngơi, thư giãn nhỉ? Rất nhiều người mình biết, cả đời thắt lưng buộc bụng, chăm sóc gia đình, gánh trên vai từ lọ nước mắm, củ dưa hành...
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm, để bà phải sống cuộc sống khốn khổ, phải lìa bỏ cái đời này mà đi....
Bài thơ "Nhân nhật lập xuân "được xem là trang nhật ký tự răn mình, tự soi mình của một người tu. "Xuân đến xuân đi, xuân không cùng, Sáng nay mới biết đã thành con người Từ nay phải kịp thời tự kiềm chế,...
những chuyện buồn đến lúc mùa xuân nỗi buồn dường như chỉ còn một nửa ngồi cùng ai trong quán cũ nâng chén lên hồ hởi đúng bài bản ẩm thực công phu uống một chén hạt mầm rì rầm đội đất...
Mỗi lần nhà có việc, cậu cả chỉ 2-3 chén rượu, bát cơm, bát canh xong là tìm chỗ … ngủ vì chả còn muốn ngồi chứ đừng nói đứng. Còn lão gia thì ngược lại, càng uống càng vào, chuyện như pháo rang, cho đến khi tan tiệc,...
Bất chợt nghe lý giận thương Cồn cào nỗi nhớ chẳng buông lòng mình Đã thương thì mấy cũng tim Lời xưa còn đó, nỗi niềm chưa xa…...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



