
- Sáng tác mới

Đêm rằm ta lại một mình Rủ trăng xuống giếng tự tình với ta Trăng gần nhưng cũng rất xa Đem gầu ta múc nõn nà bóng trăng Ơ hay trăng ...chẳng phải trăng...
Lá sen nằm hứng giọt sương đêm rơi rất nhẹ xuống mặt hồ lấp lánh ánh trăng vỡ Chị Hằng thôi đỏng đảnh thủ thỉ bờ vai rung thật êm... thật êm...
Ban ngày thì mải rong chơi Tối lặn mặt trời i ỉ đàn ca Gốc cây bụi cỏ là nhà Chỉ được cái võ nhảy xa là tài. Ăn cỏ mà lại ngủ hang Cả họ cả hàng chỉ hát về đêm...
Uống rượu: tam thực, tam lạc, tam cấm và lục bất vấn TAM THỰC - hãy dùng 2 thứ cùng rượu 1. Tuy uống rượu 2. Nhưng hãy ăn thức ăn 3. và nhớ ăn cả cơm....
Cả đời chỉ hát một câu Có bè có bạn còn sầu được a Lấy cây lấy lá làm nhà Vợ chồng con cái ngợi ca mùa hè....
Bay là là theo chân chị hàng hoa Vào đến phố hoa tung tăng nhảy nhót Đã nhoà nắng Thu, Đông vào mùa ngọt Hoa yêu người và người cũng yêu hoa...
Có vị hòa thượng trẻ Đã nổi tiếng “chân tu” Tất cả mọi “thị dục” Cắt hết không chần chừ.Vua biết chuyện mừng lắm Triệu hồi ban Quốc sư
Hứa tu bổ chùa lớn...
Ở bờ biển Nam Cực Thường sống một loài chim Chỉ hai màu đen trắng Và dáng vẻ dịu hiền. Cánh nhỏ và ngắn tũn Không bay mà giỏi bơi Lặn sâu vài chục phút Trên bờ tha thẩn chơi...
Bao giờ đi hết mùa yêu để ban mai nắng, để chiều không mưa Bao giờ đi hết mùa xưa để thôi lẩn thẩn, để chừa gió giăng Bao giờ đi hết mùa trăng...
Tôi gặp em lần đầu trong một ngày thu 2015 – ngày trở về của các Búp Trên Cành (thiếu nhi tham gia trại hè sáng tác văn thơ do Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tổ chức vào thập niên 70, 80, 90 của thế kỷ XX), trong không khí của buổi gặp gỡ ồn ào đầy xúc động, thầy trò, anh chị em, bạn bè ríu rít......
Là người cùng quê hương Trạng Trình – huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng, tôi đọc thơ Trương Thiếu Huyền đã lâu. Được ông trời phú cho một “con tim thi sĩ”, con tim dễ run rẩy, chênh chao, Trương Thiếu Huyền yêu thơ và say mê sáng tác thơ từ còn thuở thiếu thời....
Ngày ngày mẹ vẫn đi về trên con đường quen thuộc. Mẹ cũng không thể nhớ nổi đã đi bao nhiêu vòng xe để chở con đến ngôi trường yêu dấu mang tên Chuyên Thái Bình. Ngày mai, con viết thanh xuân đẹp đẽ nhất tại ngôi trường yêu dấu, kết thúc một chặng đường con đã đi qua với sự...
Tôi gặp Phạm Minh Châu vào mùa hè năm 1980, tại Lớp bồi dưỡng dành cho các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn thơ do Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tổ chức, lúc đó Châu chưa tròn 11 tuổi. Sinh ra ở miền quê lúa Thái Bình, Châu và nhóm Búp chúng tôi đã có chung một khung trời kỷ niệm với những......
Giữa bộn bề Covid và nỗi lo đời thường, bất chợt gặp Thơ Văn của Em – Thật đúng như gặp được Minh Châu tỏa ánh sáng dịu dàng, ấm áp. Chị đã bước vào thế giới thiện lành của Thơ Văn em, để tìm lại cảm giác bình an, và bình an như thế!...
Trung thu lại nhớ năm nào Lang thang cùng bạn lạc vào hội chơi ... Trung thu dưới ánh trăng soi sân đình đầy ắp tiếng cười trẻ thơ
chú tễu ngửa mặt ngơ ngơ...
Ngày hôm nay của 34 năm trước, ngày 22/9/1988, chúng tôi bước vào căn phòng ấy - phòng 103, nhà A7, khu ký túc xá (ktx) trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Đó là phòng cuối dãy, có 2 cửa sổ trông ra con đường dẫn tới dãy nhà vệ...
Hằng Nga vốn ở trên trời Chờ Rằm tháng Tám xuống chơi mọi nhà Tay dắt Cuội, tay cầm quà Trẻ em hớn hở, cụ già vui lây...
Chia thành từng mảnh trăng rơi Mặt hồ lấp lánh như cười cùng trăng Hình như có tiếng chị Hằng Rủ đi phá cỗ đêm Rằm Trung Thu...
Có một người đàn ông lãng tử, bàn chân đi khắp thế gian, hiểu biết sâu rộng Đông Tây kim cổ, áo quần dính đầy bụi giang hồ…Khi về cuối chặng đường lại hướng Tâm của mình về cõi Phật. Đó là nhà thơ tài danh Kim Chuông !...
Phố đổi thay Ngập ngụa tiếng còi xe Vàng đỏ trắng xanh lượn đầy đường nô nức Những tòa nhà chân cắm trên mặt đất Định vươn lên đầu chạm đến bầu trời Nhấp nhô đèn màu, sao vội vã trôi Trăng tủi thân...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



