
- Sáng tác mới

Một sáng mùa xuân, tôi tìm về Làng Chuông, ngôi làng làm nón nổi tiếng nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, vùng Hà Tây cũ....
Nhà ở tít trên tầng 15, nên mỗi lần đi chợ, nó thường mượn giai điệu người vùng cao, nhại câu hát: “Xuống chợ, xuống chợ với em”, để rủ chồng. Nghe nó rủ rê, Ông Xã, chắc chừng ngại lắm, nhưng vẫn tặc lưỡi:...
Sâu về quê ngoại, Mèo cũng về Bắc Giang, nhà vắng, thiếu đi 50% các cuộc hẹn hò với con cái, tự dưng, cứ nguội ngắt. Sáng dậy, rủ nhau đi ăn, nhớ cháu, bà mượn giọng điệu của Sâu dí dỏm:...
Ở trên này chả cần tủ lạnh đâu. Một năm có tới 9-10 tháng có sương giá buốt đến tức ngực.Thậm chí có băng tuyết.Thấy bảo người thành phố lên đây xem tuyết? Nó buồn cười lắm....
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả....
Bên góc sân nhà nội ở xứ miệt vườn phương nam, nơi nắng xuân thường ghé lại sớm nhất, có hai chị em Mai cùng lớn lên từ một gốc rễ. Người chị là Mai Vàng, rực rỡ và chói chang như ánh mặt trời đầu năm. Người em là Mai Trắng, mảnh mai, tinh khiết, dịu dàng như sương sớm....
Có cặp trí thức nọ Mới về chung một nhà Người chồng nói chỉ thích Uống cà phê vợ pha. Thế là cứ sáng sáng Hai người thể dục về Vợ vào bếp nấu nước...
Bọn trẻ xóm tôi rất thích chơi trò đánh giặc. Chúng nó kéo đến chật sân kho. Đứa mặc quần đùi. Đứa cởi trần. Thằng Thuận quần dính đầy đất cát, chân tay lem luốc....
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Có hai cái tin thời sự diễn ra vào trung tuần tháng 7 này khiến em suy nghĩ. Hẳn chàng cũng biết, phụ nữ chúng em thường vẫn tiếp nhận, xử lý thông tin theo kiểu riêng, tức là hay bị ám ảnh, vận vào mình, rồi lo lắng nghĩ ngợi hoặc nhìn mọi vật bỗng dưng không như cũ nữa, theo kiểu mà các chàng hay......
Về Bộ được 1-2 tuần thì nó thấy có lịch: Họp bàn về Hội nghị dạy học phân ban ở Trung học phổ thông. Trên lịch, ghi rõ: Thời gian, địa điểm, thành phần. Hội thảo do Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển Chủ trì, có sự tham gia của các Thứ trưởng, các lãnh đạo Vụ, Viện, Nhà Xuất bản, Công ty...
Một ngày tháng 9, chớm thu, nhưng trời rực lửa như giữa hè, vợ chồng nó & con gái có hẹn cùng gia đình em gái đi chơi Trạm cảm xúc - Cafe ruộng nhà Chị. Nó diện áo dài xanh lá cây, bỏ cái kính râm vào...
Ngày bé mỗi khi ba mẹ sai lấy đồ, đồ ngay trước mắt mà lơ ngơ tìm không ra, bị mắng: “Con bé này, đúng là “mắt để trốc ngôi”. Nó không hiểu, hỏi lại, mẹ bảo: “là mắt để trên đầu, chỗ rẽ ngôi tóc đó”....
Hôm qua, một người chị em thân thiết gọi điện cho nó. Hầu hết các nhân vật trong câu chuyện của nó, chị đều biết, vì chị có thời gian dài cùng học cao học với nó. Chị bảo: - Sống ngay cạnh em, thật sự chị không hề biết em “gà” như thế. Chị đã đọc rồi nghe em kể chuyện từng câu, từng chữ....
Đọc thông báo về chuyến đi Quảng Bình trên nhóm riêng của Nhà Búp, nó cứ lần lữa, lần lữa, rồi tặc lưỡi: - Hẹn các Búp dịp khác nhé! Buông lời xong, tưởng là sẽ nhẹ, ai ngờ lại thấy nặng lòng hơn....
Hai đêm nay mất ngủ, nó thơ thẩn nghĩ: - Ăn đủ bữa, - Uống đủ lượng, - Tập đều đặn, - Mỗi khung giờ một ngày hưu trí đều cực kì vui vẻ, hạnh phúc bên người thân....
Dịp 30.4 và 01.5.2025 Anh cả cùng chị dâu và các con, cháu có chuyến đi đặc biệt về thăm hai quê, quê chồng, quê vợ. Đoàn đi còn có Bà thông gia là Mẹ Của Con Rể, cũng quê gốc Đông Hưng, Thái Bình....
Có đôi vợ chồng nọ Tới vườn thú tham quan Họ thấy cặp khỉ độc Âu yếm nhau hân hoan... "Ôi thật là lãng mạn! Cử chỉ đầy yêu thương..." Vợ xuýt xoa cảm thán Chút ghen dỗi đời thường......
Hai vợ chồng nhà nọ Hết mực thương yêu nhau Nhưng nhà họ nghèo lắm Thường bữa cháo bữa rau. Cháo rau còn đứt bữa Thì biết đói lắm rồi May mà chưa con cái Chứ không thì lôi thôi....
Có một ông thương lái Xách tay nải rõ to Vào quán xin ngủ trọ Chủ quán trọ - ma cô. Vừa làm cơm cho khách Mụ chủ nghĩ lung tung
Cái tay nải to thế Nhiều của cải không chừng....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



