
- Sáng tác mới

Ở một khu rừng nọ có một con Hồ Xám rất hung dữ, tự xưng là Chúa Sơn Lâm. Chúa Sơn Lâm có hai viên quan là Sói Xám và Báo Trắng. Nhà vua tính tình kỳ quái và rất độc ác. Mỗi ngày bắt và ăn thịt hai con vật....
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Chiếc cầu tre thôn em Bắc qua dòng sông nhỏ Đỏ ối nước phù sa Dập dìu hai bờ gió Bóng thuyền đi qua đó Đầy ắp cát gạch vôi Cần mẫn những dáng người Sớm chiều vui lao động...
Bài thơ “Tháng Tư về” của Nhà giáo-Nhà thơ Nguyễn Thị Minh Hương là một khúc ngân dịu nhẹ mà sâu lắng về khoảnh khắc giao mùa, nơi thiên nhiên và ký ức hòa quyện, đánh thức những rung động rất đỗi tinh tế trong tâm hồn con người....
Cô gái nào đứng trông Mái tóc mình chảy suốt Cô gái nào chải chuốt Ngắm bóng mình trong mây Cô gái nào làm duyên Khoe thân mình mềm mại...
Những bước chân thầm thì với khu vườn xưa, với hành lang ngăn ngắt Một thời rạo rực thế Sao nay hoang phế Rêu xanh… Bàn tay hờ hững trên những vách tường loang Bao nắng bao gió bao nụ cười neo đậu Hôm nay trầm mặc Vu vơ một chiếc lá rơi...
Em đã trở về bên hàng phượng tháng năm Về với ngày xưa trên con đường hanh nắng Về với ngây thơ tuổi học trò áo trắng Nhẹ nhàng như một giấc chiêm bao...
Em đã trở về bên hàng phượng tháng năm Về với ngày xưa trên con đường hanh nắng Về với xa xưa tuổi học trò áo trắng Nhẹ nhàng như một giấc chiêm bao Em đã trở về bên chiếc cầu ao...
Tôi đi dọc tháng Tám, nơi hạ và thu chen nhau trong từng góc nhỏ, mỗi con đường, mỗi vạt cỏ, mỗi chiếc cầu vắt ngang và mỗi làn gió thoảng. Non nước vẫn hữu tình, uy nghi tình tự. Núi vẫn xanh cây tươi thắm, đậm đà sức sống. Mặt nước vẫn lấp loáng bóng trời mây....
“Ru mình” là tập thơ thứ ba của tác giả Trương Minh Hiếu. Đọc cả tập thơ sẽ thấy đây là cuộc đối thoại nội tâm vang lên day dứt, trăn trở của nhà thơ ở nhiều không gian, thời gian. Anh như bới tìm những quá vãng, như cố níu kéo lại chúng bằng trái tim đa cảm của mình:...
Tôi lại về thăm Hà tĩnh quê hương! Sau trăm nhớ ngàn thương bao ngày xa cách, Lòng bồi hồi xao xuyến tơ vương Đây quê hương đây làng xóm thân thương Đây mảnh đất mà tôi đà khôn lớn. Và những đêm trường tôi âp ủ trong mơ...
Khi ta 10 tuổi, đó là cái tuổi thích được bám càng, đi đâu cũng được. Cuộc sống khi đó luôn lạ lẫm. Khi ta 20 tuổi, đó là cái tuổi làm gì, đi đâu cũng vui, miễn là được cùng bạn bè. Cuộc sống lúc này như chiếc cầu vồng đầy màu sắc....
Giao thừa xuống phố ăn kẹo hồ lô. Thời Khắc Đầu Tiên Của Năm Mới: Những Điều Dịu Dàng Trong Lòng Khi kim đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm, không gian dường như ngưng đọng lại, nhường chỗ cho khoảnh khắc thiêng liêng và ý nghĩa nhất của một năm. Đó là giây phút đầu tiên của năm mới...
em ước mùa thu sang nắng chỉ vàng nhè nhẹ hoa chỉ rơi lất phất và tiếng chim thánh thót rải trong vườn táo thơm em ước mùa hạ đi
lặng thầm không tạm biệt...
Hai chú dê qua một chiếc cầu Giữa chừng cầu hẹp chẳng nhường nhau Đôi bên tranh chấp đòi đi trước Rốt cục cả hai rớt vực sâu...
Thái Bình, quê hương tôi sau mười mấy năm gặp lại. Bỡ ngỡ, vui mừng khôn xiết. Những con đường mới mở lượn cong, mượt mà cho sức sống tỏa muôn nơi. Mặt đường mịn, chất lượng cao. Giữa hai luồng là những hàng cau, cao...
Con gì chân cũng làm tay Bươn chải cả ngày nuôi vợ nuôi con Đêm trường ai nấy ngủ ngon Ó o báo sáng cho mòn sức trai....
Có vú nhưng lại biết bay Thích ngủ ban ngày, đêm mới kiếm ăn Tối trời chả thấy khó khăn Nhờ đôi tai thích mà săn được mồi....
Chỉ được ăn cám ăn rau Có bị chê bẩn cũng rầu chút thôi Anh nào to, mập là toi Chắc chắn được tắm nước sôi cuối đời....
Con gì lấy mũi làm tay Bốn chân như thể bốn cây cột đình Tai như quạt lúa rất kinh Con này mà lội xuống sình là toi....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



