
- Sáng tác mới

có thể ngày mai Hà Nội đẹp hơn Hà Nội những chiều ân cần tiếng mẹ Hà Nội nửa phố nửa làng phố nửa Á nửa Âu những thập niên háo hức...
Tin có hai cha con ông Gù làm nghề nặn con giống bằng bột màu mới đến phố tôi chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi. Tụi chon trai chúng tôi bỏ hẳn một buổi đá bóng để đến gốc bằng lăng cuối phố xem cửa hàng của cha con người tàn tật ấy....
Cu Hiếu là một thằng bé bướng bỉnh, nghịch ngợm nhưng rất thông minh. Năm nay nó học lớp 5, năm năm liền, nó được các bạn tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Lớp trưởng Hiếu với dáng người mảnh dẻ, khuôn mặt nhỏ, cái miệng hơi rộng lúc nào cũng cười cười....
Tôi và Thành học với nhau từ năm lớp 6. Chỉ qua một năm học, chúng tôi đã trở thành bạn thân. Chúng tôi cùng thích học văn, thích đàn hát, thích đá bóng, đá cầu và cùng ham mê đọc sách. Chúng tôi thân nhau vì đều cùng là cây văn của lớp....
Tấm áo người yêu gửi lại Thủng bao vết đạn đen sì Cả một đời trai còn lại Nặng lắm dù nhiều nhặn chi! Em vá suốt thời con gái Nỗi đau nhọn hoắt mũi kim Kéo thời gian dài sợi chỉ Vầng trăng soi đèn đêm đêm...
Tờ mờ sáng, người từ Bách Tính, Tân Lập, Nguyên Xá dồn về chợ. Những chiếc xe đạp chở hàng bì đu đủ bon nhanh. Các bà, các chị bước đi vội vã, khỏe khoắn, đội hàng ba bốn tầng mẹt nào rau muống, rau ngót, dọc mùng, ổi… mà hai tay vẫn vung vẩy nhẹ nhàng....
những điều mới mẻ hôm nay rồi sẽ trở nên cũ kỹ như vệt bùn non ngày thơ ấu gặp lại trên vai áo hoàng hôn người đàn ông của ta một sớm ra đi gương mặt búng sữa...
Hồn quê trong tôi bắt đầu từ giàn hoa mướp vàng ươm bên bờ dậu cũ. Sắc hoa vàng tươi vui đến mức tôi có thể đứng ngẩn ngơ miên man ngắm những bông hoa ấy hàng giờ không biết chán....
Từ trong đống rạ bỗng xuất hiện một thằng bé da đen trũi, cái mũi khoằm khoằm như mũi diều hâu. Nó ôm một bó rơm to đùng làm che hết cả cái dáng người mảnh khảnh loắt choắt. Mười ba tuổi mà nó bé như đứa lên mười, vì bé quá nên chúng tôi thường gọi là Quắt....
Ngọt đâu đến quả bồ hòn Ngậm mà không chát đâu còn trái sung Bước trên lối lạ chưa từng Ngại chi dò dẫm ngập ngừng dấu chân...
Ồ chiếc kính râm anh ấy bỏ quên, Văn Hoại, cái tên nghe ngồ ngộ nhưng mà có duyên. Phương nhớ đến gương mặt lém lỉnh và giọng nói trầm như nén trong lồng ngực, ầm ì như xe tải nghiến đường, thỉnh thoảng vút lên sắc cạnh như những viên đá bị bắn ra......
Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột....
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Trăm năm, cũng đôi lần Khoác tạp dề vào bếp Nào thì băm thì chặt Rồi thì nấu và xào Cứ vừa dao là chặt Chẳng cần thớ dọc ngang Luộc là nước không muối...
Một ngày đầu tháng 8 nhóm Búp trên cành năm xưa, chúng tôi hội ngộ ở thắng cảnh Hồ Núi Cốc - Thái Nguyên! Hai năm rồi kể từ mùa hè 2023 ở trại viết Đồ Sơn chúng tôi mới có dịp gặp lại nhau nên ai cũng tay bắt mặt mừng và những câu chuyện kể về ngày xưa,...
Nó chọn viết tản mạn về học trò, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam và cũng là dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường THPT Nguyễn Đức Cảnh nơi nó đã có khoảng thời gian cống hiến tuyệt vời với vai trò Nhà giáo. Trường thành lập năm 1985, nó về trường năm 1986...
Có một vài hiện tượng, sưu tầm post lại: 1. Con trai hỏi bố: Bố ơi, sex là gì? Bố nghĩ con cũng đã lớn bèn giảng giải cặn kẻ, tỉ mỉ, dạy cả cách thế nào là an toàn. Xong hỏi: Con hiểu chưa? Con trai gật gù: Dạ, con hiểu rõ rồi. Con chỉ băn khoăn là có cái ô......
Tháng tám rám trái bưởi. Nhưng lại mưa dầm dề nhiều ngày nay ở khắp nơi. Lũ lụt tái diễn ở miền Trung. Hà Nội cũng không tránh được những giọt nước mắt bốc đồng thảm thiết của ông trời. Lúc nào nhìn ra ngoài cũng thấy mưa. Tiếng mưa miên man. Bỗng thấy nhớ nắng....
Về bộ được 5 tháng, thì khai giảng năm học mới 1998 – 1999, năm học đầu tiên nó ở Bộ. Tối 4.9, giống như 12 năm qua, nó háo hức lựa chiếc áo dài đẹp nhất, là kĩ càng cả áo, quần, cẩn thận luồn vào 2 cái mắc áo, treo lên 2 chiếc đinh tường, một chiếc treo quần, một chiếc treo áo để không bị nhàu; là......
Con chào bố trong một giấc mơ thu. Bố ạ, thu về bên con rộn rã lắm, đủ đầy lắm. Thu rơi nhiều lá, lá nào cũng đẹp. Mẹ kể khi còn bé, bé lắm, chưa biết nói... con đã chơi rất lâu với một chiếc lá mẹ đưa. Khi nhà mình ở Rạch Giá con hay chơi một mình trên mặt bể nước. Nơi ấy con gần lá hơn. Những......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



