
- Sáng tác mới

Qua ngưỡng tuổi sáu chục Bạn mới ngộ điều này: Cha mẹ đã đến lúc Rời xa cõi tạm này ... Đó cũng là quy luật Chung cho cả loài người...
Cách đây 50 năm, tròn nửa thế kỷ đời người, vào mùa hè năm 1976, khi Sài Gòn giải phóng, hai miền Bắc Nam vừa thống nhất, sum họp một nhà, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình là tỉnh đầu tiên trên cả nước đã có công khởi xướng việc mở lớp “Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Tháng ba mùa hoa gạo .Rụng đỏ trước sân nhà Dáng mẹ gầy tất tả Trên những nẻo đường xa... Tấm lưng còng vất vả...
Ngày của Mẹ mà thế giới đang dùng là ngày Chủ nhật thứ hai của tháng 5 hằng năm. 2026 năm nay, ngày đó rơi vào 10/5. "Cái tên gọi là Cha Mẹ ấy Vừa là sự Chúc phúc của Cuộc đời Cũng lại là Thánh chức của Khổ đau"...
Ông xã háo hức báo tin Dự án Đồng hành cùng AI xây dựng trang Web cá nhân chuyên về ảnh/video đã kết thúc. Lão nói nhiều, mà nó hiểu ít. Chỉ nhớ được mấy ý đại loại:...
Cuộc đời không phải để Chứng tỏ một điều gì Biết công ơn cha mẹ Thì hãy sống tốt đi! Hãy làm tròn bổn phận Bé: học hành siêng năng Lớn: Lập nghiệp, cống hiến Cho gia đình, nhân dân...
Bao kiếp duyên cùng nợ mới đến cuộc đời này Miền gió sương cát bụi Tình đời chốn bể dâu Rồi một chiều một chiều Ta biết đến từ đâu Nhẹ nghiệp đời phải trả Buông oán hận ưu sầu...
Cái đáng nhớ! Cái nên quên! Sao cho cuộc sống bình yên hài hòa. Sống lâu rồi cũng sẽ già Già rồi cũng sẽ nên bà nên ông. Cuộc đời như những dòng sông...
Em thân yêu! rồi em sẽ quên anh Như quên một giấc ngủ trưa, một bữa chiều đến muộn. Cuộc đời còn bao điều phù du đang đợi Một mối tình qua thì nhớ để làm gì. Thấy không em trời vẫn đẹp ngoài kia...
Nếu được chọn thì cả nhà chọn gì? 1. Sống đến 50 tuổi thôi nhưng cuộc đời vô cùng rực rỡ, ý nghĩa. 2. Sống đến 100 tuổi nhưng cuộc đời nhập nhèm, chả đâu vào đâu. Sống bao lâu có lẽ không quan trọng bằng sống thế nào....
Chúng ta không thể chọn Nơi mình được sinh ra Nhưng hoàn toàn có thể Chọn cho mình cách sống! Kiên trì và cố gắng Đừng bỏ cuộc bao giờ! Thành công trong tĩnh lặng Niềm vui sẽ vô bờ!...
Bài thơ “Tháng Tư về” của Nhà giáo-Nhà thơ Nguyễn Thị Minh Hương là một khúc ngân dịu nhẹ mà sâu lắng về khoảnh khắc giao mùa, nơi thiên nhiên và ký ức hòa quyện, đánh thức những rung động rất đỗi tinh tế trong tâm hồn con người....
Trong hành trình hơn 60 năm trưởng thành, ta dần nhận ra một sự thật giản đơn nhưng khắc nghiệt: Đời người thực ra rất ngắn ngủi. Khi bước vào "độ tuổi chín" của cuộc đời, thứ ta cần không còn là một danh bạ đầy ắp những mối quan hệ...
Chẳng bao giờ cây quỳnh còn nở hoa Chẳng bao giờ còn thấy em bên cửa Cánh hoa mềm như ngón tay em mở Đã chết rồi từ đêm hôm qua
Những cây quỳnh như tay em xòe ra...
Có những điều trong cuộc đời này, ta chỉ thật sự thấu hiểu khi đã đi qua một quãng rất dài của trưởng thành. Và tình yêu của mẹ là một điều như thế – lặng lẽ, âm thầm nhưng sâu thẳm như biển, bao la như bầu trời không bao giờ khép lại....
Trong cuộc sống đầy khó khăn và thử thách, ai cũng sẽ nghĩ tới niềm an ủi lớn nhất cho mình đó chính là gia đình, nhớ về những ký ức thời còn vô lo vô nghĩ. Em cũng không phải là ngoại lệ....
Có lúc ta tự hỏi Ai tri kỷ đến cùng? Người ví như hình bóng Có phản bội ta không? Cuộc đời thật nghiệt ngã Người sẵn sàng bỏ ta... Thậm chí mặc ta sống Trong tủi hận, xót xa......
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
nhiều khi tôi thấy mình đã ra khỏi gian phòng bé nhỏ chật chội với bốn bức tường, một cửa chính và một cửa sổ bộn bề sách vở trên bàn làm việc góc bàn phấn chẳng hề ngăn nắp tủ áo đầy ắp ưu tư chẳng ít lần...
Nếu có bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết Tôi xin làm người thứ tám mê say Bảy chú lùn chỉ có trong cổ tích Còn chính tôi có thật giữa đời này....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



