
- Sáng tác mới

Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Tôi và Tùng chơi với nhau từ hồi còn đi mẫu giáo cơ. Nhà tôi ở ngay cạnh nhà nó mà. Lớn lên, tôi với nó lại học cùng lớp. Tình bạn vì thế càng gắn bó hơn. Chưa bao giờ chúng tôi “ục” nhau cả. Nhưng đến cái hồi chúng tôi cùng học lớp 6C thì đã xảy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”....
Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Mong gì gặp lại đâu em Nỗi đau hóa đá trong tim lâu rồi. Những say mê của một thời Lẽ đâu giờ lại bồi hồi trong anh. Em còn thấp thoáng mong manh...
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội....
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi Mười tám mùa xuân ơi, lòng mình xát muối...
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà....
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em...
Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này...
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội....
Hồi bé mình bị mê mùi hoa khoai nước. Thề với cả nhà, thơm vô cùng tận luôn. Mà không biết tả thế nào. Nó kiểu thơm ngát ý, không nhẹ như hương bưởi hay hương sen ,cũng không nồng nàn quá làm người ta sợ như hoa sữa. Không kiêu kì như hoa hồng nhưng mà thơm ngất ngây luôn......
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi...
Gió hoang ơi! Có ghé miền thơ dại, Tìm đến gốc sim xưa, ta sẽ đợi chờ Xuân đến, thu đi,hè qua ,đông lại; Trái sim mọng chín,chẳng theo mùa......
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Hôm nay, dù vẫn còn việc nhưng tôi vẫn quyết định dành cho mình một buổi đi dạo cuối tuần. Sau một hồi đi vòng vòng, tôi dừng chân ở khu thiếu nhi cũ, đã cũ, nhưng mùi hoa sữa vẫn còn....
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy....
Cơn mưa ấy hôm nay con gặp lại, Tiết thu phương Nam không sùi sụt suốt ngày, Cơn mưa ấy phải rồi, Cơn mưa ấy… Ướt sũng cơn mơ, Ướt sũng bước con về.....
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Tầm này năm ngoái, bốn chúng tôi - bốn gã “Ngự lâm pháo thủ” không kiếm không súng, lên đỉnh Thiên Nhẫn khi mưa vỗ tay trắng trời. Bên trái là mộ Danh nhân La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp. Ông là người Hà Tĩnh, ngắm mãi phong thuỷ rồi...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



