
- Sáng tác mới

Ta trả cho em mười sáu tuổi nơi đám mây như trang giấy học trò Dòng mực biếc trôi xanh màu viễn xứ Khung trời nào cũng nở mấy ngàn hoa...
6 tuổi, thời gian cho một “trẻ thơ” biết nhìn ra xung quanh, biết làm nhiều việc có ích và bắt đầu “lớn dần”, như cây non thêm chồi thêm lộc, thêm những mùa màng hứa hẹn cho đời hoa thơm, trái ngọt! 6 năm, khoảng thời gian cho một “con người” thêm trưởng thành, khôn lớn và ngày càng mạnh mẽ!...
Bạt ngàn Người- Bụi - Nắng nung May còn một giọt rưng rưng tình người Mổ mắt xong băng kín rồi Bỗng nhiên lại thấy bầu trời rất xanh Ly trà đá hoá ngọt lành...
Đêm qua anh mải chuyện Đến khi quán dọn mới về Thấy từ em vài lần gọi nhỡ. Anh nhắn đã an toàn là em liền ngủ Không đôi hồi chúc tụng chẳng đòi ru...
Mình đã đến và ngồi ngắm rất lâu khoảng không gian ấy, đồi Ekeberg, Oslo, Na Uy, và cố hình dung xem nó liên quan gì đến bức vẽ. Một dải đồi xanh thắm, lá hồn nhiên xanh, cây bình yên xanh. Một mặt biển ngời ngời sáng, sóng lăn tăn và nước dịu êm….....
Lúc thi tuyển, Hội đồng tuyển dụng có Lãnh đạo Vụ Tổ chức cán bộ, Lãnh đạo khối cơ quan Bộ, Lãnh đạo Văn phòng, lãnh đạo Phòng Tổng hợp và các chuyên gia ở hai lĩnh vực đó, cao hơn còn có...
Một ngư dân người Úc Anh Arnold Pointer Ra quyết định bất ngờ Làm đổi đời mãi mãi Anh đã thả tự do Cho con cá mập trắng Con cá cái khổng lồ...
Chúng tôi sà vào quán theo nó. Biền hiền như đụt ngồi dúi vào một góc ấp úng: - chào em. Hôm nay… các bạn anh khát nước quá… „khát“ – tôi nghĩ thầm – sao không nói luôn bọn anh vừa ăn mắm ruốc kho mặn, đái khai… hì hì hì…...
Gọi anh...hoài, cố nhân ơi...! Sao anh chẳng nói một lời cùng em? Để bao giọt lệ từng đêm... Ướt đầm gối mộng triền miên vơi đầy! Tấm thân héo hắt,hao gầy,...
Anh vào thiếu sinh quân Năm vừa mười sáu tuổi Cái tuổi Giáp Tuất mà “Bá Sắt” - Tên Anh gọi Gương mặt nom vời vợi Cha bảo giống chữ điền Dáng Văn quan, võ cách Dáng hiền triết dịu hiền...
Dịp 30.4 và 01.5.2025 Anh cả cùng chị dâu và các con, cháu có chuyến đi đặc biệt về thăm hai quê, quê chồng, quê vợ. Đoàn đi còn có Bà thông gia là Mẹ Của Con Rể, cũng quê gốc Đông Hưng, Thái Bình....
Anh cả sinh 1957. Trên anh có một chị gái, nhưng ở quê, anh vẫn luôn là anh cả. Kỉ niệm về Anh, với nó luôn rất ấn tượng. Ngày bé, Anh là chỗ dựa, là bầu trời của nó. Đói: Gọi Anh. Mệt: Gọi Anh. Sợ: Gọi Anh. Bị bắt nạt: Gọi Anh....
Họ Lê có con gái Trẻ đẹp và nết na Xa gần nhiều anh đến Cầu hôn làm rể nhà. Bà quan cũng không muốn Phú hộ cũng chẳng màng
Chỉ ưng người thiện nghệ...
Thiếu phụ lau bàn trà vốn đã sáng như gương Liếc đồng hồ và nhìn ra cổng chính Tự nhủ: Mắt ơi! Đừng chống lên lộ liễu thế này
Người sẽ đến hôm nay Nàng thường gọi anh là anh trai dù không có cùng cha hay mẹ...
Nếu có ngày xám lạnh trái tim em Mây giăng khắp, cây rũ cành, nghiêng gió Và thật xa, mặt trời mềm như một vầng trăng nhỏ sương khói mịt mờ, xin hãy gọi tên anh! Xanh biếc xanh, những ngày hè bên cỏ Hồng thắm hồng, những hoàng hôn trên phố...
Từ buổi dáng làng nằm trong chiếc ba lô anh khoác lên vai mang vào mặt trận một thời tuổi anh đồng nghĩa cùng cây súng niềm vui sáng lên những khoảng trời qua từng đợt bom rung...
Anh Cò To mê nhất trò đánh đáo ăn tiền. Cứ vào dịp tết khi có tiền mừng tuổi là anh trốn đi đánh đáo cả ngày. Chẳng biết gì đến tết. Chẳng nhớ gì đến nhà. Chẳng cần ăn cỗ. Cứ đi biền biệt từ sáng đến tối....
Một sớm mùa mưa năm 1991. Khi ấy, tôi mới chuyển vào Sài Gòn được gần ba mùa nắng. Phạm Quang Trung, bạn cùng học với tôi hồi cấp 3 ở quê, lúc ấy đang làm ở Bộ Thương mại, đi chiếc xe máy Honda 67 đỗ xịch trước...
Vâng! Thơ và đời, “Tình yêu và bi ca”! Chí ít, đó là nhận định của riêng tôi với người bạn tài hoa của mình - Việt Tư, tác giả tập thơ “Hương diệu ý” NXB Hội Nhà Văn mới ấn hành. Cầm tập thơ trên tay, tôi trôi theo dòng kỷ niệm!...
Khắc khoải Anh ơi Em nhớ lắm! Em biết thừa Anh cũng đang nhớ em Em nhớ Anh cười, bàn tay ấm nắng Em biết Anh ngồi miệng chát đắng vắng em...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



