
- Sáng tác mới

Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước....
Trong cái hang đầy cỏ dại, chú dế đang co ro nằm đó. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm chú giật mình. “Ôi! Âm thanh gì kéo dài thế nhỉ? À! Đó là bài ca mùa xuân mà! Mọi người chắc vui lắm còn mình thì đang đói run lên đây”....
Ở một khu rừng nọ có một con Hồ Xám rất hung dữ, tự xưng là Chúa Sơn Lâm. Chúa Sơn Lâm có hai viên quan là Sói Xám và Báo Trắng. Nhà vua tính tình kỳ quái và rất độc ác. Mỗi ngày bắt và ăn thịt hai con vật....
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi....
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Dung lên bảy. Bố Dung là bộ đội ở biên giới. Bố đi đánh giặc lâu lắm rồi, từ hồi Dung còn ba tuổi. Ở nhà chỉ còn có bà, mẹ và Dung. Mẹ làm công nhân xây dựng. Sáng sớm, mẹ dắt chiếc xe đạp đã cũ, mặc bộ quần áo công nhân bạc màu, ra ngõ dặn với vào:...
Hè này em được ba mẹ cho đi du lịch. Địa điểm nghỉ dưỡng được gia đình lựa chọn là Phú Quốc, nơi được mệnh danh là đảo ngọc của Việt Nam. Khi biết tin, em vô cùng háo hức và phấn khích, đến nỗi em không sao ngủ được, cứ nằm nghĩ mãi nên mang theo gì cho chuyến đi này....
A! Có thư chị Hoa này! Hoan từ đâu chạy sầm sập về miệng toe toét, tay cầm một phong thư. Nó giơ cho tôi xem rồi giật lại, ê a đọc to: Lan Hương Thương nhớ gửi đến Thu Hoa Số nhà... Tổ... Phường Thị xã Thái Bình...
Tiết học cuối cùng của hôm thứ bảy là tiết sinh hoạt, cô giáo tươi cười nói: – Cô chúc các em trong một tuần nghỉ mùa sẽ giúp cho bố mẹ được nhiều việc, và đừng em nào lơ là học tập. Hương đứng dậy thay mặt cho cả lớp hứa trước cô giáo là sẽ xứng đáng với lòng cô mong muốn....
Bên sông ngôi làng nhỏ Thanh bình luỹ tre xanh Dòng nước hiền như lụa Nắng và gió yên lành. Làng nhỏ không có chợ Muốn đi phải qua sông
Sông sâu và rất rộng Cũng nhiều khi phiền lòng...
Ở cạnh nhà tắm cơ quan có một giàn mướp xanh. Những cây mướp mập mạp thi nhau leo trên giàn tre, lá xanh xòe ra hớn hở. Nhìn kỹ giàn mướp ta thấy xen giữa những cây mướp khỏe mạnh, cứng cáp lủng lẳng những quả...
Nhà tôi đã xây nhưng chưa có điều kiện để trát. Hàng ngày tôi thường lấy sách vở đem ra giữa nhà học bài. Rồi khi nào thích lại bỏ sách vở ra gối đầu ngủ một giấc....
Trên cây cau trước sân nhà, có một gia đình Sẻ về làm tổ. Sẻ bố và Sẻ mẹ cần mẫn tha từng lá cây, cọng rơm, sợi cỏ mềm… khéo léo đan thành chiếc tổ xinh xắn và ấm áp. Một buổi sáng trong lành, từ chiếc tổ nhỏ vang lên những tiếng kêu ríu rít....
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Trong tủ đồ chơi của bé Hương có bao nhiêu thứ: nào là chú Chó Bông có chiếc nơ hồng cài ở cổ; nào là anh Ngựa Vằn với chiếc yên màu gấm tía; cô Gà Mái Mơ áo vàng mịn giương đôi mắt tròn xoe ngắm mấy chị Cốc...
Sống bằng nghề hái củi Nghèo nhưng thương yêu nhau Hai vợ chồng nhà nọ Thường bữa cháo bữa rau. Già mà chưa con cái Nên vợ chồng rất buồn Họ cầu Trời khấn Phật...
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo....
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy....
Người ta bảo Hải là “thằng gù”. Cũng đúng thôi. Hải buồn rầu và lặng lẽ đón nhận cái biệt hiệu không lấy gì làm đẹp đẽ đó....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



