
- Sáng tác mới

Tôi và Tùng chơi với nhau từ hồi còn đi mẫu giáo cơ. Nhà tôi ở ngay cạnh nhà nó mà. Lớn lên, tôi với nó lại học cùng lớp. Tình bạn vì thế càng gắn bó hơn. Chưa bao giờ chúng tôi “ục” nhau cả. Nhưng đến cái hồi chúng tôi cùng học lớp 6C thì đã xảy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”....
Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Ở trường về, Hà, Lê đến ngay nhà Thủy. Chả nói thì cả lớp 3C ai cũng biết, ba bạn ấy học cùng nhóm và thân nhau nhất lớp. Thân như— chị em ấy. Hằng ngày ba bạn học ở nhà Thủy....
A! Có thư chị Hoa này! Hoan từ đâu chạy sầm sập về miệng toe toét, tay cầm một phong thư. Nó giơ cho tôi xem rồi giật lại, ê a đọc to: Lan Hương Thương nhớ gửi đến Thu Hoa Số nhà... Tổ... Phường Thị xã Thái Bình...
Cháu yêu chú bộ đội Áo tươi màu lá xanh Mũ như lá trên cành .Như ngàn xanh rêu đá. Thương chú bao vất vả .Khi canh giữ đảo xa 0Chẳng được ở quê nhà...
Người đã gắn bó với nhiều kỷ niệm hạnh phúc, luôn quan tâm, yêu thương em, chăm sóc em, mang lại cho em những niềm vui, cùng em bước trên con đường tới thành công và là người đặc biệt nhất trong lòng em, không ai khác, đó là ba của em....
Vào một sớm đầu tháng sáu năm 1998. Đoàn thiếu niên chúng tôi lên xe ca tại ngõ Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình để đi Đồng Châu dự trại sáng tác thơ văn và vẽ. Lần đầu gặp nhau trên xe, gặp các chú, các bác đều bỡ ngỡ và hơi lo lắng....
Cổng trường không còn một chỗ để chen chân. Đoàn ô tô chật ních người đang nổ máy. Chúng tôi đứng xúm quanh cái Hương, bạn cùng lớp.
Hôm nay Hương theo gia đình lên miền Tây xây dựng quê hương mới....
Người ta bảo Hải là “thằng gù”. Cũng đúng thôi. Hải buồn rầu và lặng lẽ đón nhận cái biệt hiệu không lấy gì làm đẹp đẽ đó....
Những kỉ niệm ngày thơ bé Theo cháu đến tận bây giờ Lời ru bà trong giấc mơ Ôi! Thật ngọt ngào biết mấy. Những kỉ niệm ngày thơ bé
Trên cánh đồng lúa vàng ươm...
Tôi là bạn của H đã gần hết một đời người. Gã là kẻ lãng tử rày đây mai đó lang thang trên vỏ địa cầu chừng ngót ba chục năm có lẻ. Gã thấp bé da đen nhẻm nhìn vẻ trông thô mộc thế thôi,nhưng tâm hồn cũng lãng mạn lắm....
Cu Hiếu là một thằng bé bướng bỉnh, nghịch ngợm nhưng rất thông minh. Năm nay nó học lớp 5, năm năm liền, nó được các bạn tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Lớp trưởng Hiếu với dáng người mảnh dẻ, khuôn mặt nhỏ, cái miệng hơi rộng lúc nào cũng cười cười....
Tôi và Thành học với nhau từ năm lớp 6. Chỉ qua một năm học, chúng tôi đã trở thành bạn thân. Chúng tôi cùng thích học văn, thích đàn hát, thích đá bóng, đá cầu và cùng ham mê đọc sách. Chúng tôi thân nhau vì đều cùng là cây văn của lớp....
Mấy hôm nay cây Nguyệt quế trước nhà nở hoa, những chùm bông trắng muốt tinh khôi trên nền lá xanh mướt như ngọc tỏa hương dìu dịu nhẹ nhàng làm gã bất chợt nhớ về những ngày xưa cũ với những tà áo dài trắng nữ sinh mỏng manh thơ mộng của những người con gái thủa nào....
Không có trẻ dốt chỉ có trẻ thông minh và trẻ không học thôi. Phương Thủy nguyên là giáo viên và xuất thân cũng từ gia đình nhà giáo, cho tới nay đã là bốn đời nên thừa hưởng đặc tính quý trẻ và tôn trọng ngành giáo dục. Một số bạn muốn so sánh hệ thống và tính chất cũng như chất lượng của ngành......
Khách trọ ở Hà Nội thường không có hàng xóm, hàng xóm của họ chính là khách trọ ở các phòng bên cạnh, ví như các sinh viên hay người lao động cùng thuê dãy nhà trọ, cùng thuê căn hộ trong chung cư mini tư nhân, hiếm khi có hàng xóm thực sự là người bản địa. Bản thân khách trọ không có cơ hội tiếp......
Tháng 8 năm 1996, nó thuê nhà trọ ở A12 Nghĩa Tân, ở cùng học trò và bạn của em ấy. Là người trưởng thành, cần ổn định cho con cái học hành, và quan trọng là, với nó, lúc ấy, có lẽ thuê nhà sẽ là phương án vĩnh viễn, nên nó sắp đặt cuộc sống, chăm chút căn nhà trọ giống như không bao giờ thay đổi......
Tôi nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn vừa bước vào căn phòng cô giáo. Đúng cái Hồng rồi. Gương mặt tròn, mắt sáng. Hồng có việc gì nhỉ? Sao hôm nay Hồng đi một mình và bạo đến thế. Tôi đứng lại bên gốc bàng trước cửa phòng cô giáo, nghe giọng Hồng lí nhí:...
Dù rất GÀ, nó vẫn là một con gà mái mẹ với đầy đủ tố chất đàn bà. “Đàn bà xinh cần nhiều ánh nhìn. Đàn bà giỏi cần nhiều sự ngưỡng mộ.
Đàn bà vất vả cần nhiều sự khích lệ, động viên. Đàn bà cô đơn cần được nương tựa, dìu dắt....
Anh cả sinh 1957. Trên anh có một chị gái, nhưng ở quê, anh vẫn luôn là anh cả. Kỉ niệm về Anh, với nó luôn rất ấn tượng. Ngày bé, Anh là chỗ dựa, là bầu trời của nó. Đói: Gọi Anh. Mệt: Gọi Anh. Sợ: Gọi Anh. Bị bắt nạt: Gọi Anh....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



