
- Sáng tác mới

Ở một khu rừng nọ có một con Hồ Xám rất hung dữ, tự xưng là Chúa Sơn Lâm. Chúa Sơn Lâm có hai viên quan là Sói Xám và Báo Trắng. Nhà vua tính tình kỳ quái và rất độc ác. Mỗi ngày bắt và ăn thịt hai con vật....
Bà ơi, chữ cháu viết cứ to bè. Làm sao cho chữ đẹp hả bà? Hoa phụng phịu, muốn khóc. Đang luồn kim, bà ngẩng lên, cặp kính lấp loáng. Từ tối tới giờ, bà cũng băn khoăn khi thấy đứa cháu gái tập viết, mặt nhăn nhó, khổ sở....
Bọn mình ngồi bên vách đá. Dưới chân vô vàn viên cuội tròn nhẵn đủ sắc màu đủ hình dáng kích cỡ. Tất cả đều đẹp long lanh. Bạn nhặt những viên cuội và ném xuống sông Son (Phong Nha) một cách thích thú....
Khắp làng vang lên tiếng văng gõ vào go: lách, cách, sập..., lách, cách, sập... Không còn gì nhàm và gây buồn ngủ hơn âm thanh đều đặn, liên tục ấy, nhất là đã vào khoảng chín giờ tối. Cả xã, cả làng, cả hai vợ chồng ông bà giáo Duyên cùng làm khuya như vậy....
Góc vườn vợ chồng nọ Có một hang rắn to Mà lại là rắn độc Nên vợ chồng rất lo. Một hôm đang cuốc đất Thấy rắn chồng bò ra Tha về một con nhái Đút cho vợ ở nhà....
Xe cát lấp biển đêm ngày Biển mênh mông thế mà đầy được ư Dạ thưa nhà cháu không ngu Xe cát để kiếm cái cho vào mồm....
Tại cửa hàng bán đồ trang trí tiểu cảnh ở Phan Rang. Mình thấy một viên đá hình dáng rất dị thường. Vân hoa hết sức kỳ bí vô cùng ám ảnh. Mình muốn mua nhưng còn băn khoăn vì viên đá khá lớn....
Lịch sử Trung Hoa hầu như có mọi cung bậc của thế giới con người vốn Mê, vốn đa đoan. Có Hỷ, Nộ Ái, Ố; có anh hùng, quân tử và những kẻ lưu manh đốn mạt; có những vị Minh Quân chói ngời và có những tên Hôn quân, bạo chúa......
Đến một miền đất mới Các vị sư xây chùa Đất, gạch đã được mua Họ làm quên sớm tối. Một chú tiểu được giao Xây nguyên bức tường gạch...
Một người ăn mày đến trước một trang viên, gặp nữ chủ nhân để ăn xin. Người ăn mày này rất tội nghiệp, cánh tay bị cụt, tay áo trống trải đung đưa, người nào trông thấy cũng đều khẳng khái bố thí cho....
Có lẽ khi viết những dòng thơ trữ tình xót xa mang sắc điệu trào phúng rất riêng của phong vị Tú Xương, nhà thơ bên dòng sông Vị không hề nghĩ đến việc đặt tên. Thế nhưng, người đời sau bằng cảm nhận dân dã đã dùng hai tiếng "Thương vợ" không chê vào đâu được đặt tên, chuyển tải tác phẩm......
Có lẽ khi viết những dòng thơ trữ tình xót xa mang sắc điệu trào phúng rất riêng của phong vị Tú Xương, nhà thơ bên dòng sông Vị không hề nghĩ đến việc đặt tên. Thế nhưng, người đời sau bằng cảm nhận dân dã đã dùng hai tiếng "Thương vợ" không chê vào đâu được đặt tên, chuyển tải tác phẩm......
Chân mây ngó thấy Hán Dương thành Còn đẫy ngày thuyền nữa, cũng đành Khách ngủ, biết ngày đang sóng lặng Đêm nghe trò chuyện, biết nước dềnh...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



