
- Sáng tác mới

Chuông vàng treo cửa tam quan Lầu hồng còn đợi người ngoan chơi bời Câu thơ Nôm có bốn chữ bài Bề trong phương thảo bề ngoài thơ ngâm Xem trong thơ thưởng lục hà trì...
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này,...
Con Xích Thố hoả mã Bính Ngọ đã ngấp nghé cửa nhà. Bính Hoả là Hoả cực thịnh trong 60 hoa giáp, thế nên năm nay cứ gọi là hết sức mệt mỏi, mọi thứ căng nóng như vỡ tung ra, như sắp bị diệt đến nơi rồi....
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này, Hoa thấy lòng mình trống vắng đến vô hạn....
Trần Thu Huê sinh ra và lớn lên ở huyện Kiến Xương – Thái Bình, còn quê tôi ở vùng ven biển Thái Thuỵ, tuy cách nhau chỉ hơn 40 cây số nhưng với điều kiện giao thông của 50 năm về trước thì đó quả là một sự xa xôi, cách trở. Nghe tiếng Thu Huê từ...
Một chùm hoa thật lạ vươn lên giữa bụi cây cỏ bên hồ. Mình với tay níu một bông lại gần để ngắm. Không ngờ cả một chùm hoa to đổ vào tay. Bần thần mình cầm nó trên tay. Thân của nhánh hoa cứng, chắc như gỗ cây già......
Tiền bối ơi mời anh vào hội Chủ xe hiếm gặp trên đời! Em nói không sai Nhưng giờ chỉ thấy Năm phải đưa đi khám bệnh mấy lần
Lại giữ nếp uống xăng như nghiện Lâu lâu tôi mới dám đổ đầy bình...
Thời thơ ấu của Trần Thu Huê và tôi gắn bó bên nhau đẹp như miền cổ tích dành cho những đứa trẻ nhà quê quen đầu trần chân đất.Mùa hè năm 1976, sau khi thi học sinh giỏi văn toàn quốc, chúng tôi được Ty giáo dục tỉnh Thái Bình giới thiệu cho Hội Văn học nghệ thuật tỉnh tuyển chọn về lớp đào tạo sáng......
Nói về những kỷ niệm ấu thơ, những trò nghịch ngợm tinh quái ở quê hương, mà không nhắc đến con sông Diêm Hộ thì sẽ là thiếu sót. Con sông sau làng, đê cao ngất. Từ thị trấn Diêm Điền về quê tôi, bạn đi qua cầu trên sông, đó chính là dòng Diêm Hộ. Ngày xưa không có cầu......
Mấy chục năm rồi trở lại đây Cầu Yêu* lớp lớp khóa thêm dày bao nhiêu già trẻ thành tri kỷ sông còn lưu giữ đến hôm nay Hơn 600 năm để dựng một nhà thờ nhưng vĩnh cửu lại thuộc về thơ Gớt **...
Ta lỡ tương tư một áng mây chiều, Nên buồn thật nhiều vào lúc hoàng hôn. Thẫn thờ tìm mây tím cô đơn Trôi chầm chậm giữa cõi hồn giá lạnh…Màn đêm buông sao lẻ loi vài ánh Trăng nhạt nhòa chìm vào cảnh hư vô ! Gửi yêu thương theo làn gió vu vơ...
"Hôm nay nhận được hoa chưa?". Đây không phải là câu hỏi. Đây gần như là câu chào vui mà phụ nữ hay nhận được trong ngày 08/3, hoặc 20/10. Biết trả lời thế nào khi được "chào" như vậy? Có người vui, dõng dạc "dạ rồi ạ!". Vui, dõng dạc vì đã được nhận hoặc biết 100% sẽ......
Có những loài hoa chỉ nở về đêm Có phải chăng đã duyên cùng bóng tối một nụ hôn đã trao từ muôn thuở Hẹn kiếp này hoa chỉ nở bên trăng? Anh có hay trong ánh đèn dầu chập choạng...
Đọc sách, viết chữ, ngắm cỏ hoa Nghe ngóng mây mưa thưởng rượu trà Trà thơm hương ngát mời khách quý Tĩnh lặng thanh nhàn thỏa chí ta…...
Khi ta đủ đầy, cơm trắng, thịt cá thấy cũng là thường, thậm chí ăn xong còn thừa vứt bỏ đi mà chẳng thấy tiếc gì. Phong lưu rồi cũng tan, đến khi cơ hàn, cơm nguội, rau dưa không cũng ngon, miếng thịt cá xưa từng vứt đi giờ cũng hóa chiêm bao....
Em mãi mãi là đóa cúc Họa Mi trong trẻo, mong manh, chỉ vì anh mà nở. Em là cúc Họa Mi – loài hoa nhỏ bé, mong manh nhưng mang trong mình sức sống mãnh liệt. Không rực rỡ như hồng nhung kiêu sa, không nồng nàn như ly trắng thanh cao, cúc hoạ mi giản dị, trong trẻo,...
Một lần, tôi được đọc được một bài viết về hoa quỳnh – những bông hoa nở trong đêm, trắng muốt, mùi thơm quyến rũ và “chỉ những ai yêu hoa mới được thưởng thức vẻ đẹp ấy”. Vậy là tôi ao ước có được một cây quỳnh để trồng bên cửa sổ, tưởng tượng vào những buổi tối đầy sao,...
Ông kia sống ngay thật Nhưng tính khí thất thường Đời gọi ông Bất Nhẫn Không ai giận mà thương. Bữa nọ vị sư già Vốn người thân quen cũ Gọi ông đến khuyên nhủ...
Ở trong ca khúc Xa Khơi Cá mà bay được tuyệt vời là hay Vây trước như cánh mà bay Trốn kẻ thù dụng võ này, con chi?...
Tôi gặp Phạm Minh Châu vào mùa hè năm 1980, tại Lớp bồi dưỡng dành cho các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn thơ do Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tổ chức, lúc đó Châu chưa tròn 11 tuổi. Sinh ra ở miền quê lúa Thái Bình, Châu và nhóm Búp chúng tôi đã có chung một khung trời kỷ niệm với những......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



