
- Sáng tác mới

Mùa xuân hoa nở đầy trời Cây nào cũng mọc lá chồi đến xinh Hoa đào khe khẽ rung rinh Tươi cười duyên dáng nghiêng mình đón xuân Hoa bưởi nở trắng quanh sân...
Mình vừa đọc truyện ngắn "Nhà có khách" của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ. Chuyện kể về 1 đôi trai gái chuẩn bị đi du lịch ngay từ ngày 30 tết để sau đó tổ chức lễ cưới....
Giữa những ngày giáp Tết, khi bước chân tìm về bãi bồi ven sông Hồng ở Hà Nội, nơi những vườn hoa đang thì thầm thức giấc trong gió xuân, lòng tôi bỗng chùng xuống bởi một nỗi bâng khuâng rất cũ....
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được....
Tờ mờ sáng, người từ Bách Tính, Tân Lập, Nguyên Xá dồn về chợ. Những chiếc xe đạp chở hàng bì đu đủ bon nhanh. Các bà, các chị bước đi vội vã, khỏe khoắn, đội hàng ba bốn tầng mẹt nào rau muống, rau ngót, dọc mùng, ổi… mà hai tay vẫn vung vẩy nhẹ nhàng....
Vào một ngày xuân năm 1969, lần đầu đến chiêm bái Lâm Tỳ Ni, Hòa thượng Huyền Diệu thật sự bàng hoàng trước cảnh điêu tàn của khu vườn và quanh trụ đá thiêng người dân địa phương phóng uế bừa bãi. Vào lúc đó, ông đã khấn nguyện rằng “nếu quả thật đây là nơi linh thiêng và...
Một cây phập phồng gông ba vòng thép Hồn cây đêm đêm hóa thành mây trắng 7 giọt mưa đắng oà nhuỵ Từ Tâm 9 ngón gió ấm vuốt lá Chờ mong Anh ngồi ngắm cây qua mùa hạn hán Một ấm trà nóng bỏng làn hương say...
Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột....
Về bộ được 5 tháng, thì khai giảng năm học mới 1998 – 1999, năm học đầu tiên nó ở Bộ. Tối 4.9, giống như 12 năm qua, nó háo hức lựa chiếc áo dài đẹp nhất, là kĩ càng cả áo, quần, cẩn thận luồn vào 2 cái mắc áo, treo lên 2 chiếc đinh tường, một chiếc treo quần, một chiếc treo áo để không bị nhàu; là......
Hắn có nhiều bạn. Đủ thành phần.Có người bạn hắn chỉ học cùng 1 tuần thậm chí chỉ cùng thi một ngày nhưng hắn vẫn nhớ đúng cả họ tên dù chẳng biết bạn đó là ai và người bạn ấy cũng không biết vì sao hắn lại nhớ đến bạn ấy....
Mỗi ngày em một biết dòng sông trôi về đâu dửng dưng và tha thiết sóng xô những chân cầu Mỗi ngày em một biết người đã xa người hơn
nỗi buồn nào chậm rãi...
Chỉ sống cho ta là BÌNH THƯỜNG Sống KHÁC THƯỜNG, là cho thêm người khác Sống TẦM THƯỜNG, là khi ta sống bạc Sống PHI THƯỜNG, là vì bạn quên thân Kiểu BẤT THƯỜNG làm ta phải phân vân...
Mùa thu năm 2025, Nguyễn Diệu Liên, một thành viên Nhóm Văn Búp Thái Bình, cho ra mắt tác phẩm thứ 2 trong cuộc đời sáng tác văn học nghệ thuật của mình: tập thơ và văn xuôi “Gõ cửa bình yên”....
Lâu lắm rồi, em đọc thấy một truyện cười nước ngoài trên báo mà cứ đau mãi: Một cô vợ làm nũng chồng, than rằng: “ Anh ơi, lúc nãy em đi ngoài phố bị một hạt bụi to chui vào mắt, xót lắm cơ !”. Anh chồng nghe xong thì thủng thẳng: “Hôm nọ anh thấy có hẳn một...
Nguyễn Diệu Liên - cô giáo dạy toán đa tài, thơ Liên yêu thương như người vậy. Trong bút nhóm Nhà Búp - ai cũng đam mê sáng tác văn chương nghệ thuật từ thuở ấu thơ, Nguyễn Diệu Liên là một gương mặt thơ xinh xắn dễ thương và rất đỗi ân tình....
Mình về thăm bà. Bà đã ngoài chín chục. Lúc bay qua Ấn độ dương, nhìn màn hình trên máy bay thấy thăm thẳm biển, chợt nhớ lời bà: “Qua sông qua đò con nhớ thả xuống mấy đồng tiền xu. Ở nhà có Thổ Công, ra sông có Hà Bá”. Chợt bật cười, mấy đồng tiền xu đang có trong túi, thả xuống sao đây, bà ơi....
Người xưa cho rằng nguyệt thực là hiện tượng Trăng bị chó ngao ăn, thế nên mới có câu "Thiên cẩu thực nguyệt, đả cổ phạt la" (天狗食月, 打鼓伐锣), ý là chó ngao ăn Trăng, người dân đánh trống khua chiêng để đuổi. Nói thế để thấy người xưa coi nguyệt thực là điềm xấu, báo sắp có thiên tai....
Tháng 8 năm 1996, nó thuê nhà trọ ở A12 Nghĩa Tân, ở cùng học trò và bạn của em ấy. Là người trưởng thành, cần ổn định cho con cái học hành, và quan trọng là, với nó, lúc ấy, có lẽ thuê nhà sẽ là phương án vĩnh viễn, nên nó sắp đặt cuộc sống, chăm chút căn nhà trọ giống như không bao giờ thay đổi......
Phép màu đến từ Ba Mẹ, Anh Chị Em ruột & các con, đó là phúc phần của nó. Phép màu đến từ thầy cô, bạn bè, đồng nghiệp & học trò, đó đều là may mắn của nó, vì nghiệm ra, cho đến khi nó nhận được những phép màu đó nó chưa có ý thức cho đi, chưa có ý thức gieo nhân lành....
Sẽ có người hỏi tôi rằng sao không thấy viết bài văn về Mẹ mà chỉ thấy viết bài về Bố! Tôi muốn viết lắm nhưng lại thấy khó, khó lắm các bạn ạ.
Nếu nói về Mẹ, sẽ là không ngoa khi nói Mẹ tôi là người Nông dân thuần khiết,...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



