
- Sáng tác mới

Ngày đông đến gió lững lờ quá thể Níu cành xanh, vin nghiêng ngả hoa tàn Hớp ngụm nắng ửng vàng môi thấm lạnh Thu mỏng mành vừa lần lữa đòng đưa...
Gạo ơi mùa này hoa không nở. Chỉ có xù xì thân hứng bụi trần gian. Và lá xanh, lá dập dờn bão nổi Cái rét, cái mưa, cái buồn, cái khổ... Thấm vào gan, giọt xuống thân gù....
Nhà tôi hơn hàng xóm ba bò Hơn bao nhiêu gà chưa kể Hơn chục bao lúa đã sàng sảy sạch khô Phút chốc không còn hơn nữa Sau cơn đại hồng thủy hôm nay....
Tìm về giữa chốn tịnh không Tôi đem gạn đục khơi trong lòng mình Sông xưa lỡ chảy vô tình Nên đò không bến dập dình buông trôi Lục bình là lục bình ơi...
Ngày xưa tôi chửa biết gì Em chờ đầu ngõ, tôi đi qua làng Mắt em như lúa hai hàng Búp tay như lá nõn nàng ngày xuân Để em đứng đợi tần ngần...
Sốt cao. Chờ bát cháo hành của em. Cháo chưa đến thì trần nhà thành màn ảnh rộng. Ông thời gian chiếu bộ phim kì lạ lắm. Cứ Gặp gỡ là cảnh 1 thì Kỉ niệm là cảnh 2....
Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,...
Đợi anh chiều thứ bẩy Heo may về bâng khuâng Đường chiều mênh mang nắng Trải vàng xuống vườn cây Em lại về nơi ấy Nhớ ngày ta bên nhau Ôn lại từng kỷ niệm Những dấu yêu ngọt ngào...
Khu nhà cha có F0 Con không sang được nhớ mong từng ngày! Ngắm nhìn mãi bức ảnh nàyCha cười thật đẹp, thật vui, thật hiền! Khu nhà cha có F0. Chỉ một thông báo ngắn ngủi thôi mà như kéo xuống giữa hai cha con một bức tường vô hình....
Trần Thu Huê sinh ra và lớn lên ở huyện Kiến Xương – Thái Bình, còn quê tôi ở vùng ven biển Thái Thuỵ, tuy cách nhau chỉ hơn 40 cây số nhưng với điều kiện giao thông của 50 năm về trước thì đó quả là một sự xa xôi, cách trở. Nghe tiếng Thu Huê từ...
Sau tiếng sét ái tình Anh vẫn là xe tăng nhưng đã chùng mất xích Bao kiêu hãnh bỗng một ngày buông hết Không dễ tìm phút ngưng nghĩ về em....
Gỗ Trầm hương 35 năm già hay non? Bến đò 35 tuổi buồn vui cũ mới 35 năm xa cách dài hay ngắn với một đời người? Chỉ bài hát xưa trẻ trong mắt trên môi...
Hà Nội ngày ấy lập đông Hồ Tây Sâm cầm chưa vắng Con đường hoa lung linh nắng Nhà ai bên phố Ngọc Hà Ngày ấy người đi bên ta Đường Thanh Niên chiều trở rét...
Sau trang giấy là 3000 thế giới Cô đơn giấu thật sâu là ngọn đèn vời vợi Đóng cửa lại rồi chúng ta đối thoại Môi rách rồi ứa tiếng câm Chim Câu ít. Súng nổ nhiều Ước mơ hoà bình bóng bay...
Có khá nhiều bạn quý Không thể đến chung vui Vì tuổi cao, sức yếu Hay đường xá xa xôi... Nhưng thật sự là họ Không bao giờ lãng quên
Không hiện diện, nhưng họ...
Tôi đã từng nghĩ, khi nào bớt việc, bớt bận bịu, con người ta sẽ có được cảm giác thanh thản an nhiên. Nhưng rồi không phải vậy. Tôi từng thấy nhiều người an nhàn mà lòng thì nặng trĩu, mà tâm trí thì vướng víu trong cái vòng không thể thoát ra....
Bài thơ "Hoa Sớm" rút trong tập "Trái tim không ngủ" xuất bản năm 1987, một bài thơ bình dị mà thiết tha, nồng nàn mà kín đáo, tiêu biểu cho bút pháp thơ của Ma Trường Nguyên....
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Hà Nội những ngày đầu đông mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng và lặng lẽ, như một bản tình ca được dệt bằng sương, gió và ánh sáng. Buổi sáng thức dậy, ta thấy một lớp sương mỏng manh phủ lên từng mái ngói, từng nhành cây, từng con phố nhỏ....
Đông về cho gối chiếc gọi đôi Liễu rủ mặt hồ thả lời âu yếm Gió bấc mưa bụi... sóng biển ồn ào Lăng nhẹ thuyền ngọt ngào tìm bến Đêm trăng suông … dịu dàng ai tìm đến Tựa vai ai ấm áp … cặp má hồng...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



