
- Sáng tác mới

Chợ chiều mới đến tìm nhau Trầu cay héo lá cho cau rụng rời Chợ chiều buồn lắm người ơi Bầy hàng khát vọng bán lời ước ao Có ai mua biển sóng trào...
Người ta bảo Hải là “thằng gù”. Cũng đúng thôi. Hải buồn rầu và lặng lẽ đón nhận cái biệt hiệu không lấy gì làm đẹp đẽ đó....
Anh có em, anh quen có em rồi Giờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quá Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn
Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng...
Ở ngõ nhà tôi có một cây mít rất to, đã già. Cứ đến mùa hè là cây mít cuốn hút trẻ con trong xóm, vì trên những cành lá mít, ve sầu về đậu nhiều vô kể. Không hiểu vì sao mà bà tôi lại quý cây mít đến thế....
Thằng yếu sợ thằng khỏe Thằng dại sợ thằng khôn Cái sợ kẻ đồng loại Thì cũng thường có luôn. Ở một cuộc Hội thảo Quý khách hàng trăm người Lúc giải lao giữa buổi Người ta nói chuyện chơi....
Một mình với một café Một rơi giọt giọt, một về dửng dưng Nhấc lên, đặt xuống ngập ngừng Lời nào vừa giữ nửa chừng lại buông
Sao không chung một con đường Cho đau khỏi lạc, cho thương khỏi chờ...
Ôi hỡi Thiên Địa thần linh, Chúa, Phật ôi! Phải chăng vì chúng con ăn nói hàm hồ nên các Ngài bắt chúng con phải sống với cái khẩu trang bịt miệng thế này? Phải chăng tại vì chúng con suốt ngày ganh ghét tranh đua hiềm tị nhau nên các Ngài bắt chúng con phải sống giãn cách nhau thế này?...
Hoa không khóc nữa Nụ co mình ngưng nở Gió nghẹn ngào Cây vắt ngả nghiêng Xám trời xám mây xám tận cùng hơi thở Run rẩy tiếng đàn violon nức nở Xé nỗi buồn, xé vụn Vất đi Nỗi buồn bay, nỗi buồn bơ vơ...
Trong ngôi chùa trên núi Có một cụ sư già Chỉ còn một ngày nữa Là cụ thành Tiên nha. Thật trớ trêu, ngày đó Sư cụ đang ngồi thiền
Gió hiu hiu mát mẻ Cụ lạc vào cõi tiên....
Có một ông thương lái Xách tay nải rõ to Vào quán xin ngủ trọ Chủ quán trọ - ma cô. Vừa làm cơm cho khách Mụ chủ nghĩ lung tung
Cái tay nải to thế Nhiều của cải không chừng....
Trong văn đàn Việt Nam những năm đầu thế kỉ XX đã xuất hiện một vầng sao Khuê. Dù rằng cuộc đời của ông vừa tới tuổi “tri thiên mệnh” đã ra đi; dù rằng thời gian để ông say sưa với rượu,...
Sống mãi tới lúc phải già Nhiều khi tính khí người ta thất thường Bệnh tật mang đến tận giường Xương khớp nhức mỏi, răng thường lung lay Nhớ quên cả tháng, lẫn ngày Ăn xong còn hỏi bữa nay dùng gì?...
Tập thơ này là những tác phẩm đầu tiên của đợt sóng cách tân thơ thứ nhất sau thời kỳ đổi mới; hẳn là các bài phê bình, các công trình nghiên cứu về nó không ít. Tôi viết bài này cũng chỉ đơn giản góp thêm góc nhìn của một độc giả, nhấn nhá những biểu hiện cách tân qua lần lượt từng tác phẩm cụ thể....
Chẳng đợi ngày gió may heo heo thổi, lòng tôi đã ngổn ngang nỗi niềm quê. Khắc khoải nhớ từng mái tranh nép sau lũy tre già xao xác, tôi thương những gương mặt người theo tôi đi dọc một đời người, thương cả con mèo mướp nhỏ bé khoanh tròn tìm giấc ngủ bạn bè ấm áp trong lòng tôi...
Sống mãi tới lúc phải già Nhiều khi tính khí người ta thất thường Bệnh tật mang đến tận giường Xương khớp như mượn, răng thường lung lay...
Bỗng dưng Mỵ lắm chuyện. Việc gì Mỵ cũng xía vô, hết ý kiến rồi lại suy đoán, lại buồn phiền. Cứ như thể Mỵ đang muốn quản cả thế giới, vơ “chuyện của người ta” vào, để rồi lo toan, để mà giãi bày. Cái “bỗng dưng” của Mỵ thực ra là có nguyên cớ. Đó là Mỵ bị vướng vào nỗi niềm tâm sự của mấy đứa em....
Có ai còn nhớ cái hẹn Tháng Tư? Nàng Bân đã may áo xong rồi đấy! Trời Hà Thành gió xuân thì mây mẩy Bóng nắng tròn trên vai. Ngọt ngào sớm mai Mướt mát bước xưa con đường xanh lá Cây trải lòng trước cơn mưa đầu hạ Mắt biếc một màu như nhiên....
Tôi chưa đến chùa Hàn San ngoài thành Cô Tô (Trung Quốc). Nghe nói đây là điểm du lịch thu hút khách thập phương trên khắp thế giới. Sự nổi tiếng của địa danh này từ trên ngàn năm nay chính là nhờ Bốn (4) câu Đường thi của Trương Kế, một tên tuổi không có gì nổi bật trong hơn 2000 nhà thơ và 5 vạn......
Xuân đã về đầu ngõ nhưng chưa vội "Giơ tay bồng ông Phúc vào nhà" mà cứ vẩn vơ nhớ Tết. Năm nay mình đã có "ngũ ngũ" cái xuân xanh, kể từ khi đến tuổi biết nhớ (chứ không phải là tuổi biết yêu) thì cũng ngót nghét nửa thế kỷ được ăn Tết rồi. Tết nào cũng vui, cũng đáng nhớ. Giờ......
Ngày 08/12 Âm lịch là ngày được cho là Đức Thích Ca thành Đạo, đạt đại giác ngộ thành Phật....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



