
- Sáng tác mới

Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Trang Văn học nghệ thuật Nhà Búp xin hân hạnh với các bạn một tác phẩm mới của các thành viên Nhà Búp: "Búp trên cành: Những tác phẩm đoạt giải (1973-1988)" qua bài viết của Nhà thơ, Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Đại....
Một hành vi "cúi đầu" không nói nên bản chất của nó là tốt hay xấu. Tốt hay xấu tuỳ hoàn cảnh cúi. Bông lúa chín vốn cúi đầu trong mọi hoàn cảnh, nó không quan tâm đấy là khiêm cung hay kiêu ngạo....
Có những ngày, ta thức dậy mà chẳng muốn làm gì cả. Không phải vì ta lười biếng. Không phải vì ta yếu đuối. Mà chỉ đơn giản là trái tim ta đã quá mệt sau những tháng ngày cố gắng....
Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng....
Có những người đến với Toán bằng những con số khô khan, những công thức chặt chẽ. Còn tôi lại đến với Toán từ một con đường có lẽ hơi khác: con đường của Văn chương....
Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì,...
Khéo đảm: nhọc thân, vụng: biếng lười. Hiền chê: nhu nhược, dữ: ghê người. Giầu sang: ghanh ghét, nghèo: bần tiện. Chăm bảo: tham lam, kiệm: ki bo. Nhìn chưa biết rõ, cười nhạo: xuẩn!...
Chẳng tội đất chẳng tội trời Mà sinh ra đã làm người Phạm Nhân Những gì không biết... cù lần Những gì đã biết vang danh đùng đùng Nghề đọc kết cấu thi công...
Trong cuộc sống mỗi con người, không ai là không có người mà mình yêu thương, trân trọng nhất. Nhưng đối với em, người mà em yêu thương nhất đó là mẹ em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người chăm sóc em, dạy dỗ và yêu thương em vô điều kiện....
Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
Tôi và Tùng chơi với nhau từ hồi còn đi mẫu giáo cơ. Nhà tôi ở ngay cạnh nhà nó mà. Lớn lên, tôi với nó lại học cùng lớp. Tình bạn vì thế càng gắn bó hơn. Chưa bao giờ chúng tôi “ục” nhau cả. Nhưng đến cái hồi chúng tôi cùng học lớp 6C thì đã xảy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”....
Chiều chiều du ngoạn Hồ Tây Hoàng hôn nhè nhè chim bay cuối trời Chuông chiều buông tiếng thảnh thơi Lăn tăn sóng lượn mây trôi lững lờ
Đầm sen xanh một góc hồ...
Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Khi con hoang mang không biết hướng chân trời Không biết tự nơi nào mình tới Không biết vì sao có đắng cay, khổ ải Không biết vì ai… con có mặt trên đời. Cám ơn cơ duyên cho con được gặp Người...
Mùa hè đến nhẹ như một cơn gió. Sân trường bỗng vắng đi tiếng trống, tiếng cười, chỉ còn lại những hàng cây đứng lặng dưới nắng. Với tôi, mùa hè là khoảng thời gian vui nhất trong năm, vì được nghỉ học và được về quê thăm ông bà....
Mảnh vườn nhà em Rất nhiều hoa đẹp Này đây sam nhật Lá vàng mỏng manh Hoa nhài lanh chanh Nở vào buổi sáng Hướng dương hửng nắng...
Cứ mỗi lần nhìn lên bầu trời lộng gió, trong vắt, bé Hà lại nhớ đến bố. Bố bé là phi công mà. Bố đi lâu lắm, đến Tết mới về cơ. Mẹ bảo thế! Nhưng mà mỗi lần bố về thì bố mang cho bé biết bao nhiêu là quà!...
Trời hè oi ả, mặt trời đổ lửa xuống vườn trưa im ắng. Tiếng vo ve của chú ong bầu cần mẫn đi lấy mật. Vài chú chim trong tổ há mỏ thở, trầm ngâm nhìn ra ngoài như đang suy nghĩ điều gì....
Mưa tầm tã. Máy bay Mỹ lại luôn luôn gầm ghè, đe dọa. Đường làng nước ngập đến đầu gối. Bọn học sinh chúng tôi sơ tán từ thành phố đến đây thật vất vả. Nhưng chúng tôi vẫn đội mũ rơm,...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



