
- Sáng tác mới

Tết Bính Ngọ 2026, với nó, là một Tết đặc biệt, bao nhiêu năm, ngày cúng Ông Táo, cúng Tất Niên hay Mồng Một Tết, không về ba mẹ đẻ, cũng ở bố mẹ chồng hoặc trụ cột tại ngôi nhà chung của mình....
Mẹ tôi đi chợ Sóc mua về một con lợn bé bằng cái phích “Rạng Đông”. Mình nó trắng hồng, lại có một đốm đen ở đầu, trông thật ngộ. Chị em tôi líu riu hái rau muống bồi dưỡng lợn. Thằng Hà còn cho lợn cả một bát cháo đỗ...
Đêm qua mất ngủ, nó đem cuốn hồi ký của Ba Mẹ ra đọc. Cuốn hồi ký gồm 15 trang tư liệu quý hiếm, bao gồm cả trích lục khai sinh từ thời Pháp, và những bức ảnh thời Ba Đẹp Trai, Mẹ Xinh Gái; và hơn 36 trang viết từ năm 2000....
Nhà ở tít trên tầng 15, nên mỗi lần đi chợ, nó thường mượn giai điệu người vùng cao, nhại câu hát: “Xuống chợ, xuống chợ với em”, để rủ chồng. Nghe nó rủ rê, Ông Xã, chắc chừng ngại lắm, nhưng vẫn tặc lưỡi:...
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được....
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Nắng mùa hè gắt gỏng ngay cả với những con ve trong các lùm cây rậm rạp. Nóng quá! Hừng hực và bỏng rát, nhưng ngoài trời mây đen đã ùn ùn kéo đến. Sắp giông rồi! Ba đứa chúng tôi: Hường, Giang, Sen kéo nhau ra chỗ cây đầu cổng...
Cửa chuồng mở. Tất cả gà trong chuồng ùa ra. Đi đầu là mái vàng. Nó chưa kịp bước ra khỏi cửa thì một chú Trống choai khoác một bộ áo đỏ tía nom thật đẹp dùng đôi cánh khỏe đẩy nó lại phía sau....
Nó sinh ra khi mùa xuân mới chớm. Bầu trời mờ mịt những tầng mây xám còn sót lại của mùa đông. Nó ngạc nhiên rung rinh hai lá mầm nhìn cảnh giao thời của trời đất. Những cảnh ảm đạm của mùa đông chưa qua hẳn còn vương lại những chiếc lá đỏ của cây bàng khẳng khiu....
Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột....
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Nó chọn viết tản mạn về học trò, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam và cũng là dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường THPT Nguyễn Đức Cảnh nơi nó đã có khoảng thời gian cống hiến tuyệt vời với vai trò Nhà giáo. Trường thành lập năm 1985, nó về trường năm 1986...
Về bộ được 5 tháng, thì khai giảng năm học mới 1998 – 1999, năm học đầu tiên nó ở Bộ. Tối 4.9, giống như 12 năm qua, nó háo hức lựa chiếc áo dài đẹp nhất, là kĩ càng cả áo, quần, cẩn thận luồn vào 2 cái mắc áo, treo lên 2 chiếc đinh tường, một chiếc treo quần, một chiếc treo áo để không bị nhàu; là......
Khi nghe Những kỉ niệm đầu tiên ở Bộ, em gái bảo nó: Sao chị không viết Những ngày đầu tiên về Bộ, nghe mùi mẫn hơn? Xin thưa, nó không viết về những ngày đầu tiên, vì nó có tận gần 2 năm đầu tiên học việc ở Bộ sau 10 năm làm giáo viên ở một trường THPT của tỉnh, viết thế thì dông dài quá....
Lúc thi tuyển, Hội đồng tuyển dụng có Lãnh đạo Vụ Tổ chức cán bộ, Lãnh đạo khối cơ quan Bộ, Lãnh đạo Văn phòng, lãnh đạo Phòng Tổng hợp và các chuyên gia ở hai lĩnh vực đó, cao hơn còn có...
Nếu không có ngôi nhà thực sự ở Hà Nội, bạn đừng mong có một hàng xóm thực sự. Đó là những gì nó nhận thấy trong ba năm phiêu dạt đến chục lần chuyển nhà, làm khách trọ của Phường Quan Hoa, Dịch Vọng, Nghĩa Tân...
Phép màu đến từ Ba Mẹ, Anh Chị Em ruột & các con, đó là phúc phần của nó. Phép màu đến từ thầy cô, bạn bè, đồng nghiệp & học trò, đó đều là may mắn của nó, vì nghiệm ra, cho đến khi nó nhận được những phép màu đó nó chưa có ý thức cho đi, chưa có ý thức gieo nhân lành....
Rồi chuyện nhà của Ba Mẹ, truyện trường nó với những đồng nghiệp ở quê, truyện nó học thạc sĩ, truyện lũ trẻ con thích nghi thế nào khi lên Hà Nội, nhiều nhất là câu chuyện về hai bé sinh đôi khi sang ở với Bố....
Một tuần, rồi hai tuần, chưa có Thông báo. Kì lương đến, Thầy nó sốt ruột: - Có khi phải đi cảm ơn trước em ạ! Cũng để xem thực hư thế nào! - Vâng! - Tính mua gì? - Mùa nhãn, em định mua nhãn lồng ạ! - Ừ, nhãn lồng ngon, Thầy có hàng quen....
Hai đêm nay mất ngủ, nó thơ thẩn nghĩ: - Ăn đủ bữa, - Uống đủ lượng, - Tập đều đặn, - Mỗi khung giờ một ngày hưu trí đều cực kì vui vẻ, hạnh phúc bên người thân....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



