
- Sáng tác mới

Sớm tinh mơ, khi đôi mắt vẫn còn lim dim buồn ngủ thì đôi tai đã nghe thấy tiếng chuông báo thức. Tôi vội ước thầm: “Giá mà hôm nay mới là chủ nhật…” Bầu trời ngoài cửa sổ như bật cười, khẽ thì thầm bằng thứ giọng chỉ mình tôi nghe thấy: “Ừ, hôm nay mới là chủ nhật đấy, ngủ tiếp đi em.”...
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Bước chân qua núi Mắt kề đá dựng Chào ta, hoa im lặng hương Khẽ lời từ ruột đá Dấu giày vương vấn cỏ thơm Nương ngô ẵm bầy con lưng dốc Như ta trên lưng mẹ thuở bé...
Cô gái lần đầu lên Tây Nguyên thăm anh – người sĩ quan trẻ đang công tác trong một đoàn kinh tế – quốc phòng. Chuyến đi này, với cô, vừa là một cuộc hành trình “ngược đường ngược nắng” để hiểu thêm về vùng cao nguyên đầy nắng gió, vừa là một chuyến đi của lòng mình...
Chuyến phà năm 1973 đưa tôi qua sông Lam Bến Thuỷ đón tôi ì oạp sóng bãi bờ trong đêm yên ả lạ kỳ Hồng Lĩnh uy nghi mây giăng râu tóc bạc phơ trên nền trời đen thẫm Cây đèn bão Nghi Xuân thức đến sáng cùng người gác phà đếm xe qua có người lính trả phép hối hả tìm đồng đội có chiếc com-măng-ca từ......
Hà Nội gió mùa đông bắc những con phố phong phanh ta và em như khăn mỏng ngày không bắt đầu bằng mặt trời mưa li ti cám dỗ hàng cây chiều qua hớn hở...
Tháng tám rám trái bưởi. Nhưng lại mưa dầm dề nhiều ngày nay ở khắp nơi. Lũ lụt tái diễn ở miền Trung. Hà Nội cũng không tránh được những giọt nước mắt bốc đồng thảm thiết của ông trời. Lúc nào nhìn ra ngoài cũng thấy mưa. Tiếng mưa miên man. Bỗng thấy nhớ nắng....
Hạnh phúc là tấm khăn choàng trong suốt. Tấm khăn ấm áp và rực rỡ khiến chủ nhân của nó cũng rạng ngời theo từng ánh mắt, từng nụ cười. Nhưng cũng vì nó trong suốt mà có khi người không nhìn thấy khi có nó, không nhận thấy khi mất nó....
Dưới bầu trời mùa thu trong suốt em nói em không có tình cảm với anh nghe câu ấy không thể nào không phát khóc hơi lạnh sương mù khuất nẻo Jinggangshan Những cây ngô đồng đã lấp lánh sắc vàng những cây phong đã rực hồng vòm lá...
Có hai cái tin thời sự diễn ra vào trung tuần tháng 7 này khiến em suy nghĩ. Hẳn chàng cũng biết, phụ nữ chúng em thường vẫn tiếp nhận, xử lý thông tin theo kiểu riêng, tức là hay bị ám ảnh, vận vào mình, rồi lo lắng nghĩ ngợi hoặc nhìn mọi vật bỗng dưng không như cũ nữa, theo kiểu mà các chàng hay......
Cơ thể già nua của tôi bảo tôi rằng nó mệt mỏi rồi. Ôi, ông bạn già ơi Rồi ta đi cùng nhau đủ một chặng đời. Bạn giúp tôi... như ngôi nhà che chở lại thay tôi, ông chủ... trả nợ, kết ơn......
…sáng sớm hôm nay có ngọn gió mùa thu đưa tôi đi suốt cả quãng đường cửa sổ một ngôi nhà khép lại sau lưng tôi trìu mến có gì như mùa thu quá khứ những mùa thu tóc xoã ngang vai thị xã đèn dầu tiếng chuông nhà thờ cồn cào chen tiếng rào nước chảy tôi bé xíu đến trường trong nắng cháy...
Hãy tìm cho mình một vài giá trị trong đó nhé! Đơn giản chúng ta đều là người Châu Á. Trong những câu chuyện mình đã chuyển tải chắc chắn sẽ có những giá trị văn hóa tương tự mà các Ông Bà/Bố Mẹ & các con đều dễ dàng nhận ra:...
Bố héo rũ như chiếc tàu lá nhỏ Rồi rụng vào mùa thu mùa thu của con buồn mênh mông Mùa thu đầy nước mắt Con ngây thơ như đứa trẻ in dấu hài thiếu bàn tay Bố dắt dìu buổi còn lẫm chẫm....
Lẫn trong tiếng cựa mình rất khẽ của những cánh cúc vàng vừa đến độ, heo may về, miên man mặt đất những ngôi nhà, những dòng sông, những ngọn núi và những hàng cây lặng im rám nắng lãng đãng ký ức một bến đò, một con thuyền đương rẽ sóng...
Tất cả đã quay về và đẹp hơn trước Chìm tan trong nước giờ bay lên ròng ròng lướt mướt Những trận mưa huỷ diệt và hồi sinh Gia súc nhân đôi khi trở về Gà đẻ trứng vịt đi theo nhặt hộ Bò đã chết rồi trương phình bờ sông...
Trong ngôi nhà người trọng bệnh Cháu con anh em đang đấu tố Cái ngang bướng của ông Rằng bệnh xoàng mà phải mổ phí tiền thêm mệt
Lại còn giật ống xông ra khỏi mũi đòi về...
Nguyễn Diệu Liên - cô giáo dạy toán đa tài, thơ Liên yêu thương như người vậy. Trong bút nhóm Nhà Búp - ai cũng đam mê sáng tác văn chương nghệ thuật từ thuở ấu thơ, Nguyễn Diệu Liên là một gương mặt thơ xinh xắn dễ thương và rất đỗi ân tình....
Lúc thi tuyển, Hội đồng tuyển dụng có Lãnh đạo Vụ Tổ chức cán bộ, Lãnh đạo khối cơ quan Bộ, Lãnh đạo Văn phòng, lãnh đạo Phòng Tổng hợp và các chuyên gia ở hai lĩnh vực đó, cao hơn còn có...
Một bờ dậu thưa, có dây bìm bìm nở hoa tím tím. Mảnh sân nhỏ có vại nước hứng mưa và chiếc gáo dừa như vừa có ai múc nước. Cái bếp nhỏ, làn khói thông thả bay lên mang theo mùi thơm của niêu cá kho tương. Lui cui bóng mẹ giữa những mớ rau xanh ngắt, mớ...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



