
- Sáng tác mới

Mồ côi cả cha mẹ Anh em sống với nhau Ngày hai lần đỏ lửa Không có cháo thì rau. Khoẻ mạnh nhưng cục tính Rất tham là người anh Dáng gầy gò yếu ớt...
Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì...
Ngày ấy, tôi còn là cậu học trò lớp bốn. Bộ tóc rễ tre lởm chởm trên đầu cộng với cái trán dô nên ai cũng gọi tôi là “thằng bướng bỉnh”. Quả là đúng vậy, học đã dốt tôi lại hay nghịch ngầm. Hầu như gần cả lớp ghét tôi....
Trong gia đình tôi, mọi người đều yêu thương, chăm sóc, cưng chiều tôi hết mực nhưng người luôn quan tâm, yêu chiều tôi, luôn là một người thầy nhỏ chỉ dạy cho tôi mọi thứ lại chính là người anh trai yêu quý của tôi....
Hoàng lúi húi dán lại chỗ thủng của cánh diều cốc. Bỗng nhiên, nó dừng lại lẩm bẩm: Lại hết dính rồi! Hoàng ngẩng lên gọi to: – “Ếch xanh” ơi, lấy hộ tao nắm quá dính với!...
Trần Tấn - cựu Đại tá công an nhân dân - Giám đốc khu sinh thái Công ty Vĩnh Phúc rộng vài trăm ha đa dạng, phong phú và giầu đẹp. Nhiều người gọi ông bằng cái tên trân trọng “Người cựu chiến binh Vàng” của thế hệ những người lính cụ Hồ thời chống Mỹ. Song hành cùng...
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo....
Khi người biết đến lửa Thường làm chín thức ăn Mà lúc đó ăn bốc Bỏng tay! Rất khó khăn. Hai anh em nhà nọ Sống nương tựa một nhà
Họ hái lượm, săn bắt Tỉa lúa, nuôi heo gà....
Song sinh, giống như đúc Cha mẹ mất từ lâu Hai anh em nhà nọ Rất là thương yêu nhau. Anh điềm đạm, chững chạc Em chân thật hiền lành
Nương tựa nhau mà sống...
Tôi biết, từ những năm mười hai, mười ba tuổi, Kim Chuông đã có thơ in trên báo của tỉnh Kiến An cũ. Kim Chuông người làng Thắng, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Cụ Đồ Vọng, thân sinh nhà thơ, một nhà Nho từng bốn mươi năm mở trường, dạy học ở đất làng, giáo huấn thi thư cho nhiều lứa học trò....
Cá - Biểu tượng của sự tự do và giải thoát. Cá là loài bơi lội tự do trong nước, không bị ràng buộc, tượng trưng cho tâm hồn giải thoát khỏi khổ đau và vô minh. Trong Phật giáo, nước ví như dòng đời luân hồi, còn đàn cá là những tâm linh đang học cách bơi qua đó...
Tin có hai cha con ông Gù làm nghề nặn con giống bằng bột màu mới đến phố tôi chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi. Tụi chon trai chúng tôi bỏ hẳn một buổi đá bóng để đến gốc bằng lăng cuối phố xem cửa hàng của cha con người tàn tật ấy....
“Cúc! Cù! Cu!” Đấy chú gà trống, bạn thân của tôi lại đi ngao du ở đâu về mà đã gáy ầm lên báo trước rồi đấy... Ái chà! Nom chú ta mới đẹp làm sao chứ. Mình chú ta bó gọn trong bộ quần áo lụa nâu óng mượt có vẻ duyên dáng lắm....
Anh là mảnh trăng thu, Treo giữa vườn cổ tích... Và người anh yêu thích, Được gần anh đêm đêm! Anh là làn gió êm, Vuốt ve tà áo tím, Hôn bờ môi chúm chím... Nồng nàn trong yêu thương!...
Anh là mảnh trăng thu, Treo giữa vườn cổ tích... Và người anh yêu thích, Được gần anh đêm đêm! Anh là làn gió êm, Vuốt ve tà áo tím, Hôn bờ môi chúm chím......
Bóng cúc vàng cuối cùng sót lại Bên hàng rào gào thét “chớ lôi ta …” Hoa mướp vàng tham lam la liếm Đòi tiễn mùa thu sau một tiếng gà Cố nấn ná Thu ta gặm trăng muộn Khoác thơ thu lệch người đứng sân ga...
Nếu không có ngôi nhà thực sự ở Hà Nội, bạn đừng mong có một hàng xóm thực sự. Đó là những gì nó nhận thấy trong ba năm phiêu dạt đến chục lần chuyển nhà, làm khách trọ của Phường Quan Hoa, Dịch Vọng, Nghĩa Tân...
Anh là mảnh trăng thu, Treo giữa vườn cổ tích... Và người anh yêu thích, Được gần anh đêm đêm! Anh là làn gió êm, Vuốt ve tà áo tím, Hôn bờ môi chúm chím......
Hắn đến nhà sáng tác Hồ Xưa khi đã chiều tối. Nhận phòng xong, hắn mở toang cửa sổ, đứng ngắm nhìn mặt hồ tím sẫm trong bóng chiều. Nhà sáng tác chia làm bốn khu: văn, thơ, nhạc, họa, hắn ở khu dành cho các nhà văn. Những ngôi nhà nhỏ nằm rải rác bên mép hồ, tĩnh lặng và biệt lập....
Có những phép màu mang cơ hội đến, có những phép màu mang quý nhân đến. Trong khoảng 3 năm 1995 - 1998, nó có được cả hai loại phép màu đó. Cơ hội chủ yếu do nó chủ động tìm đến, tạo ra thiên thời, địa lợi, nhân hòa cho mình. Còn quý nhân thì cứ tự nhiên xuất hiện, đúng nơi, đúng lúc....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



