
- Sáng tác mới

Ngày xưa người yêu ta đâu Ta thì chẳng dám nói câu yêu người Dửng dưng ánh mắt, tiếng cười Quay lưng hun hút gió trời bay đi...
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Mùa hè năm ấy, tôi lên thăm Hoàng Liên Sơn. Lâm trường của chị tôi ở đó. Từ đồng bằng lên biên giới, tôi có bao nhiều điều thú vị và mới lạ. Những cây sa mộc thân cao, lá mảnh lần đầu tiên tôi mới được thấy....
Nó chọn viết tản mạn về học trò, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam và cũng là dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường THPT Nguyễn Đức Cảnh nơi nó đã có khoảng thời gian cống hiến tuyệt vời với vai trò Nhà giáo. Trường thành lập năm 1985, nó về trường năm 1986...
Chảy thánh thiện một miền cao cả biền biệt xanh ngơ ngắt biên cương ta lung linh nước trong dòng sông chẳng nói gì Nậm Thi chảy trong mưa dịu dàng li biệt...
Tháng tám rám trái bưởi. Nhưng lại mưa dầm dề nhiều ngày nay ở khắp nơi. Lũ lụt tái diễn ở miền Trung. Hà Nội cũng không tránh được những giọt nước mắt bốc đồng thảm thiết của ông trời. Lúc nào nhìn ra ngoài cũng thấy mưa. Tiếng mưa miên man. Bỗng thấy nhớ nắng....
6 tuổi, thời gian cho một “trẻ thơ” biết nhìn ra xung quanh, biết làm nhiều việc có ích và bắt đầu “lớn dần”, như cây non thêm chồi thêm lộc, thêm những mùa màng hứa hẹn cho đời hoa thơm, trái ngọt! 6 năm, khoảng thời gian cho một “con người” thêm trưởng thành, khôn lớn và ngày càng mạnh mẽ!...
Đêm nghe tiếng sương rơi Đoán sáng mai trời nắng Khát người từ kiếp trước Đang uống từng hớp trăng Thương người cùng ấm lạnh Bây giờ thành xa xăm...
Anh có biết? không gian dài vô tận, Biết em thương...hay còn giận đôi môi...Đã hôn em,say đắm suốt một thời! Và đã thốt biết bao lời ước hẹn..
...Rồi một ngày thuyền tình anh xa bến,...
Người xinh Cái bóng cũng xinh Bên trong cái bóng là tình của em? Làm sao chạm được bóng đêm Thịt da em Bỏng bóng hình của anh? Bước ra khỏi bóng cuộc tình...
Mùa thu năm 2025, Nguyễn Diệu Liên, một thành viên Nhóm Văn Búp Thái Bình, cho ra mắt tác phẩm thứ 2 trong cuộc đời sáng tác văn học nghệ thuật của mình: tập thơ và văn xuôi “Gõ cửa bình yên”....
Mùa đông năm 197…. Nỗi buồn lo như gió thổi lồng lộng xám phố cổ thâm u. Râm ran từ đầu phố đến cuối phố. Phố cổ dài hơn 3km mà lời đồn có lẽ dài gấp đôi. Lời đồn đã li kì giờ ngậm mưa đông rét buốt, lộng gió mùa đông bắc càng làm người ta rùng mình ớn lạnh:...
Em định đặt tên chuyện này là “Chuyện cái mẻ kho”, nhưng nghĩ thế cũng không phải. Hiện tại, em cảm thấy mình tựa như con thuyền đang loay hoay giữa dòng, như người húc đầu vào đá chưa kịp tĩnh trí để nhận ra đúng đúng, sai sai… trong câu chuyện không đầu không cuối của các lứa đôi, trong đó có......
Ngày xưa, ngày xưa... chàng lên đây Nghe gió mây đàn khúc ca nhạc tiên Theo cánh chim, cánh chim ngang trời bay Những nàng tiên mắt lung liêng áo dài bay...
Với chúng tôi, chị Trần Huyền Tâm là người chị lớn của nhóm Búp Trên Cành. Không phải do Chị nhiều tuổi hơn, vì Chị chỉ hơn đám em út tụi tôi một vài tuổi; Chị cũng không cao lớn, chỉ nho nhỏ, xinh xinh; giọng nói thì cứ chậm rãi, nhỏ nhẹ, khi nói thì ánh mắt cứ lấp lánh như biết cười....
Yêu nhau Trời như bé lại Trăng sao tỏa sáng lứa đôi Yêu nhau Sông đi ra biển Trong nhau bỏ hết ưu phiền Yêu nhau Lở bồi quên bến...
Giận dữ gì Mà trời tung gió lốc Cát bụi hắt mặt người bầm dập Ngổn ngang mây sẫm sịt bầu trời Lá chưa vàng đã lìa cành chới với Sông trở mình ùng ục trào sôi Con thuyền hãi hùng lao về bến đợi...
Chuyên mục Tác giả Tác phẩm của Nhà Búp xin hân hạnh được giới thiệu với các bạn tác phẩm mới - tập thơ & tản văn "Gõ cửa bình yên" của một thành viên Nhà Búp: cô giáo, nhà thơ Nguyễn Diệu Liên qua bài viết của Nhà thơ KIM CHUÔNG nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình, Tổng......
Sau tập thơ “Nỗi nhớ nghiêng”, sau bốn năm trời lặng thầm “thai nghén,” lặng thầm đốt lên sức lửa trong bước chuyển tiếp, bước khơi nguồn, khai sáng chính mình, Nhà giáo - Thi sĩ Nguyễn Diệu Liên một thành viên của “Các Nhà văn Nhóm Búp” lại tiếp tục cho ra mắt công chúng bạn đọc tập Thơ & Văn xuôi,......
Một chiều thu rất xa Tôi đi tìm ngọn gió Hỏi này câu nho nhỏ Gió đưa tình tôi đâu Một chiều mưa thật lâu Tôi đi tìm khẽ hỏi Mưa nghe lòng tôi nói...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



