
- Sáng tác mới

Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn một tác phẩm mới xuất bản mang tên "Búp trên cành: Viết tiếp ước mơ" qua bài viết của Nhà thơ Kim Chuông. Cuốn sách gồm 92 tác phẩm của 80 Nhà văn Nhí đến từ 2 vườn ươm của 2 miền quê của đất nước cách nhau 1500km...
Cách đây 50 năm, tròn nửa thế kỷ đời người, vào mùa hè năm 1976, khi Sài Gòn giải phóng, hai miền Bắc Nam vừa thống nhất, sum họp một nhà, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình là tỉnh đầu tiên trên cả nước đã có công khởi xướng việc mở lớp “Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Anh nhận ra em… giữa triệu triệu vì sao lấp lánh trăng hạ tuần thân mảnh khảnh vàng võ già nua run rẩy đón hạ về…! xa lắm rồi thời rực lửa si mê...
Con nằm trên đôi tay mẹ Thiếp đi giữa buổi trưa hè Đôi tay mẹ quạt rất khẽ Làn gió nhẹ nhàng vuốt ve Con nghe trên đôi tay mẹ Ngọt ngào ngân nga bài ca...
Hôm nay, dù vẫn còn việc nhưng tôi vẫn quyết định dành cho mình một buổi đi dạo cuối tuần. Sau một hồi đi vòng vòng, tôi dừng chân ở khu thiếu nhi cũ, đã cũ, nhưng mùi hoa sữa vẫn còn....
Già rồi em nhỉ…? yêu thương không vô vị bởi con tim chưa từng chết bao giờ….. em còn em còn mãi mãi bên anh bầu sữa thơm chẳng bao giờ nguội lạnh lồng ngực em là một vùng tiên cảnh...
Ngồi một mình trong màn đêm câm lặng! Ta nhâm nhi một tách cà phê đắng. Thoang thoảng hồn sao trĩu nặng chua cay. Phía đồng hoang nghe tiếng cuộc lẻ bầy... Kêu khắc khoải đếm từng giây nỗi nhớ!...
trời trong xanh nước trong xanh tháng Ba mơn mởn trăng thanh nắng vàng bướm ong nghiêng cánh khẽ khàng hồn nhiên lõa xõa buông làn tóc mây tháng Ba quyến luyến vòng tay...
Những tà áo triền miên như sóng vỗ Sắc tím đợi chờ, sắc trắng tinh khôi... Tà áo em bay hay là áng mây trôi Chiều ngọt lịm giữa dòng đời hối hả. Giữa nồng nàn ríu rít màu hoa lá...
Những ngày này có phải đã tàn Đông...? Mà bình minh rạng rỡ nhuộm sắc hồng. Lời của gió chợt say lòng tất cả... Hoa hé nụ, cây đâm chồi hối hả, Sóng chập chờn trên biển cả mênh mông,...
Khi Đông tàn đang lặng lẽ dòng trôi Tím vầng mây buông hờ hững lưng trời, Gió man mác thốt nhe lời than thở Thương cuộc tình tan vỡ giữa chiều Đông!...
Chẳng ngại chi những nẻo đường gian khó Em băng rừng đem cái chữ về đây. Tìm yêu thương trong cặp mắt thơ ngây, Luôn rạng rỡ giữa tháng ngày trên lớp......
6 tuổi, thời gian cho một “trẻ thơ” biết nhìn ra xung quanh, biết làm nhiều việc có ích và bắt đầu “lớn dần”, như cây non thêm chồi thêm lộc, thêm những mùa màng hứa hẹn cho đời hoa thơm, trái ngọt! 6 năm, khoảng thời gian cho một “con người” thêm trưởng thành, khôn lớn và ngày càng mạnh mẽ!...
Với chúng tôi, chị Trần Huyền Tâm là người chị lớn của nhóm Búp Trên Cành. Không phải do Chị nhiều tuổi hơn, vì Chị chỉ hơn đám em út tụi tôi một vài tuổi; Chị cũng không cao lớn, chỉ nho nhỏ, xinh xinh; giọng nói thì cứ chậm rãi, nhỏ nhẹ, khi nói thì ánh mắt cứ lấp lánh như biết cười....
Gió Thu dìu dịu mơ màng Ru em say giấc mộng vàng đêm đêm... Sông Thu lả lướt, êm đềm, Biếc xanh như dải lụa mềm dấu yêu. Hoàng hôn tím thẫm sắc chiều, Gợi lòng vương vấn thật nhiều... Thu ơi......
Ký ức xa xưa... quay trở lại giữa chiều mưa tháng Bảy Hàng me già run rẩy trút lá vàng trên lối nhỏ quanh co Gió gợi hồn thơ như sóng vỗ dọc đôi bờ ảo mộng…Một chút niềm hy vọng vỡ tan rồi... theo bong bóng mưa Ngâu...
Tôi và Hương thân nhau từ những ngày học chung trong nhóm Búp Trên Cành. Hồi ấy trong cái nắng hè chói chang và tiếng ve rộn rã, tôi được mẹ đưa về thị xã Thái Bình nhập học. Lớp học đặc biệt này do Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Bình mở, dành riêng cho những thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Đêm miền Trung lại cồn cào không ngủ, Cây cỏ gồng mình trong bão lũ triền miên Những con sông, con suối vốn ngoan hiền, Như nốt nhạc giữa đất liền - biển cả... Chợt gầm gào cơn cuồng say hối hả,...
Còi tàu giục..giờ chia ly đã tới, Anh đi rồi xa vời vợi nơi đây! Em mỉm cười nhưng khóe mắt cay cay.. Tình lưu luyến đong đầy con tim nhỏ!
Đợi anh về… em năm canh vò võ, Luôn âm thầm lo cầu nguyện cho anh! Những đêm hè khi gió mát trăng thanh, Em xao xuyến nhớ anh nhiều lắm lắm....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



