
- Sáng tác mới

Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này...
Ở trường về, Hà, Lê đến ngay nhà Thủy. Chả nói thì cả lớp 3C ai cũng biết, ba bạn ấy học cùng nhóm và thân nhau nhất lớp. Thân như— chị em ấy. Hằng ngày ba bạn học ở nhà Thủy....
Tôi là một cậu học trò bướng bỉnh, nghịch ngợm nhất lớp. Cô Thu thường bảo: “Cái cậu này thật cứng đầu, cứng cổ”. Cô Thu nói đúng. Tôi ít dòm ngó đến bài vở, lại còn hay đi trèo cây, tắm ở ao hồ....
Cu Hiếu là một thằng bé bướng bỉnh, nghịch ngợm nhưng rất thông minh. Năm nay nó học lớp 5, năm năm liền, nó được các bạn tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Lớp trưởng Hiếu với dáng người mảnh dẻ, khuôn mặt nhỏ, cái miệng hơi rộng lúc nào cũng cười cười....
Tôi và Thành học với nhau từ năm lớp 6. Chỉ qua một năm học, chúng tôi đã trở thành bạn thân. Chúng tôi cùng thích học văn, thích đàn hát, thích đá bóng, đá cầu và cùng ham mê đọc sách. Chúng tôi thân nhau vì đều cùng là cây văn của lớp....
Cho đến bây giờ, mấy chục năm qua đi, tôi đã là người phụ nữ cao niên có chút thành đạt nhưng tôi không khi nào quên được hình ảnh và những kỉ niệm về cô giáo Doãn Thị Chút, cô giáo, người thầy đầu tiên của tôi và nhiều đứa trẻ ở làng Duyên Phúc quê tôi....
Thầy Lễ tiễn cô sinh viên ra cửa và nói: - Thôi, thế nhé, em gắng sửa chữa bản thảo một lần nữa, nộp lại cho tôi vào tuần sau. Tôi sẽ xem lại lần cuối cùng trước khi em viết thành bản sạch....
Mưa liên tục gần cả tuần. Sân Ký túc ngập tới đầu gối. Chả buồn đi ra cổng để nhâm nhi chút gì đó cho đỡ nhàn. Sáng nay dân ngoại trú xuống báo tin...
Những việc trong quá khứ nói cho người khác biết bạn đã từng là người như thế nào, nhưng chính những việc làm ở hiện tại và tương lai mới nói lên bạn là ai. Chỉ bằng cách quên đi quá khứ, sống hết mình cho hiện tại, bạn mới có thể có được cuộc sống mà mình từng mơ ước....
Đêm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về một trong những người thầy đáng kính của mình. Đó là thầy Phan Xuân Hạn, người Nghệ Tĩnh. Rất tiếc, tôi không biết địa chỉ cụ thể của thầy và bây giờ thầy sống ra sao....
Năm 1976, tôi dự kỳ thi học sinh giỏi văn toàn quốc lớp 4 được giải nhì. Đây là kỳ thi học sinh giỏi đầu tiên tổ chức trên quy mô cả nước. Bài văn ấy là câu chuyện đồng thoại về cuộc sống của một chú gà trống, phần thưởng là chiếc áo dệt kim dày, rộng thùng thình mà mấy năm sau tôi mới mặc vừa và......
Rồi cuộc sống bận mải cứ thế trôi đi trôi đi, chúng tôi không có điều kiện về thăm lại chốn cũ nơi xưa. Nhưng cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, tôi lại nhớ về làng quê nhỏ bé của mình, nơi đã giúp tôi cất giữ những tháng ngày thơ ấu thật đẹp. Và hình ảnh ngày đầu tiên đi học, hình ảnh người thầy đầu tiên......
Mấy người biết xem tướng bảo rằng cha tôi có tướng tốt, mũi sư tử, tai to, nếu được học hành có thể làm quan. Mẹ kể ông tham gia du kích rất mưu trí, dũng cảm. Hòa bình lập lại ông được cử đi tiếp quản Hải Phòng nhưng rồi do trình độ thấp, ông ở lại làng làm cán bộ xã. Những năm máy bay Mỹ bắn phá......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



