
- Sáng tác mới

Nhà văn Tùng Điển là bạn rất thân của nhà thơ Kim Chuông - thầy giáo dạy tôi viết văn làm thơ thời thơ ấu khi tôi được theo học trong nhóm “Búp trên cành” tại Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình....
Nhà có năm chị em gái. Chị cả 1955, mới qua tuổi 70. Chị hai 1958, đợi thêm 2 năm nữa mới vào thất thập cổ lai hy. Nó 60++, em liền kề kém 3 tuổi, em út 1972, 50+, thua chị cả 16 năm, kém chị hai 14 tuổi,...
Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì...
Đã khuya lắm rồi. Hoa trăn trở mãi mà không ngủ được. Gió mùa đông bắc ào ào bên ngoài. Cái lạnh ào đến với Hoa nhanh như một cái rùng mình làm nặng thêm nỗi buồn trong Hoa....
Với thầy cô, có lẽ những giờ coi thi là những giờ dễ buồn ngủ nhất. Cả một buổi ngồi lặng lẽ giữa bốn bức tường, mắt dõi theo từng dãy bàn, từng gương mặt học trò đang cặm cụi làm bài....
Có những ngày, giữa bộn bề của cuộc sống, tôi bỗng muốn quay trở lại một nơi đã rất xa trong thời gian nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Đó là ngôi trường cũ, nơi đã giữ lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò....
Sáng ngày 20 tháng 6 năm 2026, khuôn viên Trường Tiểu học Long Giang (phường Phước Bình) bừng lên trong sắc nắng giữa mùa hạ. Những hàng cây xanh rì rào trong gió như cùng hòa nhịp với tiếng cười trong trẻo của các em nhỏ....
Mùa hè đến nhẹ như một cơn gió. Sân trường bỗng vắng đi tiếng trống, tiếng cười, chỉ còn lại những hàng cây đứng lặng dưới nắng. Với tôi, mùa hè là khoảng thời gian vui nhất trong năm, vì được nghỉ học và được về quê thăm ông bà....
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà....
Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này...
Con hay giọt nỗi buồn của mẹ Chất đầy vào đêm? Con hay giọt niềm vui của mẹ Hoá mặt trời lên? Chiếc nôi mang hình giọt lệ Mắc vào hai đầu thời gian...
“Ve! Ve!” Đó chú ve sầu quen thuộc đã mở hòm lấy cây đàn vi-ô-lông ra chơi bản nhạc mùa hè rồi đấy! Hè này chúng mình vui biết bao nhiêu! Vui không phải vì cái nắng năm nay rực rỡ hơn, ve sầu dạo nhạc hay hơn mà còn vui vì chúng mình được hít...
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé....
Gió biển đêm thổi ràn rạt qua boong tàu, mang theo vị mặn nồng len vào từng kẽ áo. Con tàu Hải quân lặng lẽ rẽ sóng, ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước loang loáng như những vệt ký ức chập chờn....
Mùa xuân chúng ta từng tin mọi bắt đầu đều xanh những chồi non không biết sợ gió những lời hứa không nghĩ đến sẽ có một ngày gió thổi bay đi mất...
Ở cạnh nhà tắm cơ quan có một giàn mướp xanh. Những cây mướp mập mạp thi nhau leo trên giàn tre, lá xanh xòe ra hớn hở. Nhìn kỹ giàn mướp ta thấy xen giữa những cây mướp khỏe mạnh, cứng cáp lủng lẳng những quả...
Có những điều trong cuộc đời này, ta chỉ thật sự thấu hiểu khi đã đi qua một quãng rất dài của trưởng thành. Và tình yêu của mẹ là một điều như thế – lặng lẽ, âm thầm nhưng sâu thẳm như biển, bao la như bầu trời không bao giờ khép lại....
Cái nắng quê tôi thật lạ. Nó mang sắc hồng chiếu lên những dải mây rực rỡ. Ngay từ sáng sớm, mọi người nhìn về phía đông đã thấy lóa mắt bởi một vùng mặt trời, cái khuôn đỏ tròn lặn ấy đang chuyển động không ngừng....
Chuyến xe lăn bánh rời khỏi thành phố trong một buổi sớm se lạnh, mang tôi rời xa nhịp sống hối hả để tìm về miền xanh bình yên của núi đồi. Những đồi chè – thứ tưởng như quen thuộc qua những tách trà thơm mỗi sáng – lại hiện lên một cách kỳ diệu và sống động khi tôi được chạm mặt thật gần, giữa bao......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



