
- Sáng tác mới

Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì,...
Ở một khu rừng nọ có một con Hồ Xám rất hung dữ, tự xưng là Chúa Sơn Lâm. Chúa Sơn Lâm có hai viên quan là Sói Xám và Báo Trắng. Nhà vua tính tình kỳ quái và rất độc ác. Mỗi ngày bắt và ăn thịt hai con vật....
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi....
Trời hè oi ả, mặt trời đổ lửa xuống vườn trưa im ắng. Tiếng vo ve của chú ong bầu cần mẫn đi lấy mật. Vài chú chim trong tổ há mỏ thở, trầm ngâm nhìn ra ngoài như đang suy nghĩ điều gì....
Mưa tầm tã. Máy bay Mỹ lại luôn luôn gầm ghè, đe dọa. Đường làng nước ngập đến đầu gối. Bọn học sinh chúng tôi sơ tán từ thành phố đến đây thật vất vả. Nhưng chúng tôi vẫn đội mũ rơm,...
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Có một mùa hè rực rỡ sắc hoa Nắng chói chang và bầu trời xanh thẳm Đã qua rồi những ngày mưa ảm đạm Mùa gọi mời là những chuyến đi xa Có một mùa hè chẳng của riêng ta...
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Đã lâu lắm rồi, hầu như không còn ai nhớ đến câu chuyện chiếc áo của những chú Chanh vì sao không được nhẵn. Nhưng trong cuộc thi kể chuyện các loại cây, cụ Thông già bỗng kể lại câu chuyện thế này:...
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà....
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em...
Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này...
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Bắt đầu từ những thay đổi to lớn trong chương trình giáo dục 2018 so với trước đây, đó là sáng tác văn thơ đã được đưa vào giảng dạy, học tập chính khóa trong nhà trường từ THCS đến THPT. Phần này thú vị, ý nghĩa nhưng rất khó với đa số học sinh và giáo viên....
Thói đời quen rái dạ Người lạ rái áo quần Đo lòng bằng ánh mắt Thử dạ bằng nghĩa nhân. Có một anh thày giáo Nhà nghèo ở làng Đông Mỗi buổi đi dạy học Phải xuống đò qua sông....
Mình dậy khi mặt trời chưa mọc. Bãi biển chỉ loáng thoáng một vài ngư dân vừa từ biển về. Biển trời Lăng Cô xanh ngọc trong vắt. Gió nhẹ sóng chỉ lăn tăn. Bãi biển sạch bong như thể đêm qua có ai lau dọn....
Đang tức vì vồ trượt con chuột nhắt thì bỗng nhiên chú mèo con thấy một con mèo nữa ở kia đang nhăn nhó nhại chú. Tức quá, chú phốc tới, thì lạ thay con mèo ấy cũng lao về phía chú. Giật mình, chú trấn tĩnh vừa giật lùi vừa nhìn hắn. Hắn cũng nhìn chú đầy tức giận như thách thức....
Bài thơ “Tháng Tư về” của Nhà giáo-Nhà thơ Nguyễn Thị Minh Hương là một khúc ngân dịu nhẹ mà sâu lắng về khoảnh khắc giao mùa, nơi thiên nhiên và ký ức hòa quyện, đánh thức những rung động rất đỗi tinh tế trong tâm hồn con người....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



