
- Sáng tác mới

Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì...
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Khi viết Nhật ký Quên & Nhớ tuổi 60++, tôi đã cố gắng tìm hiểu về mình và tìm hiểu những vấn đề liên quan đến Quên & Nhớ của Tuổi Vàng
Tôi luôn tự hỏi, tại sao khi tuổi già ập đến, những ký ức về người thân, về ngôi nhà, hay thậm chí là chiếc kính trên tay lại dần tan biến?...
Trong mỗi chúng ta, chắc hẳn, ai cũng có những người mà bản thân vô cùng yêu quý phải không ạ? Mình cũng vậy! Thật sự có những lời rất muốn nói với những người mình yêu thương nhưng dũng khí chưa cho phép. Và bây giờ mình đã suy nghĩ rất lâu,...
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Noel nắng và lạnh nhắc ta những điều chỉ có Chúa mới biết vì sao và vì sao Năm ấy ta đôi mươi noel trôi réo rắt phố chảy lấp lánh ánh đêm
hài đồng nhoẻn cười trên máng cỏ...
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Anh và cô quen nhau một cách tình cờ. Một lần anh ghé vào trang facebook của bạn cô, đọc một dòng comment rất lém lỉnh của cô, rồi anh xin bạn giới thiệu cho làm quen. Cô – người con gái miền Tây hàng ngày gắn bó với “ bảng đen – phấn trắng”, còn anh – chàng sĩ quan hải quân quê tận Quảng Nam,...
Khách trọ ở Hà Nội thường không có hàng xóm, hàng xóm của họ chính là khách trọ ở các phòng bên cạnh, ví như các sinh viên hay người lao động cùng thuê dãy nhà trọ, cùng thuê căn hộ trong chung cư mini tư nhân, hiếm khi có hàng xóm thực sự là người bản địa. Bản thân khách trọ không có cơ hội tiếp......
Tháng 8 năm 1996, nó thuê nhà trọ ở A12 Nghĩa Tân, ở cùng học trò và bạn của em ấy. Là người trưởng thành, cần ổn định cho con cái học hành, và quan trọng là, với nó, lúc ấy, có lẽ thuê nhà sẽ là phương án vĩnh viễn, nên nó sắp đặt cuộc sống, chăm chút căn nhà trọ giống như không bao giờ thay đổi......
Phép màu đến từ Ba Mẹ, Anh Chị Em ruột & các con, đó là phúc phần của nó. Phép màu đến từ thầy cô, bạn bè, đồng nghiệp & học trò, đó đều là may mắn của nó, vì nghiệm ra, cho đến khi nó nhận được những phép màu đó nó chưa có ý thức cho đi, chưa có ý thức gieo nhân lành....
Nó đã từng nói: Ba mẹ chính là phép màu đầu tiên, giá trị nhất, mãnh liệt & bền vững nhất, chảy trong nó đến tận bây giờ. Có khi Ba Mẹ trực tiếp mang phép màu đến, nhưng có khi là gửi gắm truyền dẫn qua anh chị em của nó. Nó là thứ giữa,...
Có những phép màu mang cơ hội đến, có những phép màu mang quý nhân đến. Trong khoảng 3 năm 1995 - 1998, nó có được cả hai loại phép màu đó. Cơ hội chủ yếu do nó chủ động tìm đến, tạo ra thiên thời, địa lợi, nhân hòa cho mình. Còn quý nhân thì cứ tự nhiên xuất hiện, đúng nơi, đúng lúc....
Câu chuyện cứ thế trôi thêm vài phút nữa. Bất chợt chạm đến điều cả chị và nó đều không muốn nhắc tới. PHÉP MÀU không phải lúc nào cũng là thứ nó nhận được, nhiều khi là nó trao đi. Khoảng 10 năm từ 1995 – 2005 nó nhận nhiều mà cho đi cũng không ít....
Khi kể về sự linh diệu của những giấc mơ, nhiều người nói, nó là người có khả năng kết nối đa chiều không gian, có thể lắng nghe và dự báo, cũng là người được gia tiên phù hộ. Lúc gặp khó khăn, đôi lúc nó nghĩ: Sao số mình khổ thế? Nhưng càng lúc ngẫm lại nó thấy:...
Dù rất GÀ, nó vẫn là một con gà mái mẹ với đầy đủ tố chất đàn bà. “Đàn bà xinh cần nhiều ánh nhìn. Đàn bà giỏi cần nhiều sự ngưỡng mộ.
Đàn bà vất vả cần nhiều sự khích lệ, động viên. Đàn bà cô đơn cần được nương tựa, dìu dắt....
Nói về những kỷ niệm ấu thơ, những trò nghịch ngợm tinh quái ở quê hương, mà không nhắc đến con sông Diêm Hộ thì sẽ là thiếu sót. Con sông sau làng, đê cao ngất. Từ thị trấn Diêm Điền về quê tôi, bạn đi qua cầu trên sông, đó chính là dòng Diêm Hộ. Ngày xưa không có cầu......
Những ngày tươi thắm nụ cười Hiền hòa câu hát đâu rồi... Mẹ ơi? Không nghe tiếng Mẹ ru hời, Con say giấc ngủ như thời ấu thơ...
Hình hài của Mẹ xác xơ, Tim con chua xót thẫn thờ niềm đau....
Tháng 10 năm 1986, một ngày thu đẹp. Nó 21 tuổi, cao 1,6, nặng 40 ký, tóc dài qua gấu áo,tết đuôi sam cùng với hai nơ bằng vải voan to màu hồng thắm. Nó diện bộ quần áo đẹp, theo Mẹ đến trường mới. Hôm nay là ngày đầu tiên Nó đến nhận công tác ở...
Có một chị Chim Sẻ Nằm ấp trứng trong nhà Nhìn quả trứng bé nhỏ Cất tiếng ru ngân nga: “À ơi con của mẹ Sắp nhìn thấy mặt trời
À ơi con của mẹ Tự tin mà vào đời…”....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



