
- Sáng tác mới

Trang Văn học nghệ thuật Nhà Búp xin hân hạnh với các bạn một tác phẩm mới của các thành viên Nhà Búp: "Búp trên cành: Những tác phẩm đoạt giải (1973-1988)" qua bài viết của Nhà thơ, Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Đại....
Tuổi thơ ở đâu quê hương ở đấy Tóc bạc phơ thì con cái thành quê Ở nơi ấy tre nuôi măng mọc thẳng Cánh diều rơi hôn nhẹ cỏ xanh gầy...
Ka-chi-a thân yêu! Đêm qua mình vừa nhận được thư và quà của bạn. Chúng mình đã xa nhau một năm trời, vậy mà bạn vẫn nhớ đến mình, vẫn không quên đất nước Việt Nam xinh đẹp này....
Chó cún bắt nạt mèo con Mèo con ngoeo ngoeo tức lắm Trèo tót lên ngọn cây cau Vặt quả ném làm Cún đau Ngoắc đuôi thề làm bạn tốt Sao giờ lại chành choẹ nhau...
Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
trở lại sông Hồng những ngày tuổi trẻ Hà Nội mùa lá non, cỏ non, nước non. thì thào phù sa khi trẻ thường dại dột dại dột bao giờ cũng hạnh phúc khi già khôn ngoan khôn ngoan… không hạnh phúc bao giờ...
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội....
Dung lên bảy. Bố Dung là bộ đội ở biên giới. Bố đi đánh giặc lâu lắm rồi, từ hồi Dung còn ba tuổi. Ở nhà chỉ còn có bà, mẹ và Dung. Mẹ làm công nhân xây dựng. Sáng sớm, mẹ dắt chiếc xe đạp đã cũ, mặc bộ quần áo công nhân bạc màu, ra ngõ dặn với vào:...
Người ta kể Hoa Ngâu trước kia có một bộ áo màu nâu như màu phù sa. Cô bé ngoan nhưng phải mặc bộ áo lem luốc, nên rất buồn! Thấy chị Chuối có bộ áo vàng óng, anh...
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em...
Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này...
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội....
Trong bức tranh thi ca Việt Nam đương đại, nơi nhiều khuynh hướng sáng tác cùng tồn tại và va chạm - từ thơ hậu hiện đại, thơ trình diễn đến những tìm tòi về cấu trúc ngôn ngữ - vẫn có những tiếng nói thơ lựa chọn con đường lặng lẽ hơn: quay trở về với đời sống nội tâm và chiều sâu cảm xúc....
Chàng hoạ sĩ gặp cô gái dịp du Xuân, rồi đem lòng yêu. Cô gái cũng thầm yêu chàng trai nhưng không thổ lộ. Thế rồi đường ai nấy đi. Chỉ thế thôi. Chàng trai thất tình, về nhà, cửa đóng then cài, vẽ ảnh cô gái, mỗi ngày vẽ một bức,...
Đất, Trời gần nhau lắm Là chuyện rất lâu rồi Có một chàng trai trẻ Làm nhà trên ngọn đồi. Ngày phát nương trồng lúa Tối đốt lửa sưởi sương
Chàng hiền lành như đất Thấy con gì cũng thương....
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



