
- Sáng tác mới

Xưa kia làng quan họ Yên Mẫn có câu ca rằng: “Nhạn nam bay bổng tuyệt vời/ Để cho én bắc lưng giời ngẩn ngơ Lòng thành ba bốn năm đôi tôi vẫn đợi chờ Nữ nhân nan hóa nữ tình nan tri...
Chuông vàng treo cửa tam quan Lầu hồng còn đợi người ngoan chơi bời Câu thơ Nôm có bốn chữ bài Bề trong phương thảo bề ngoài thơ ngâm Xem trong thơ thưởng lục hà trì...
Giọng hát em kéo hết mưa xứ Huế Trút vào hồn tôi cả thác u sầu Tiếng sênh phách của nghìn năm trước Hoá sông mơ- tôi chiếc là về đâu?
Chàng trai Bắc Kỳ tưởng chỉ mê quan họ...
Trong bức tranh thi ca Việt Nam đương đại, nơi nhiều khuynh hướng sáng tác cùng tồn tại và va chạm - từ thơ hậu hiện đại, thơ trình diễn đến những tìm tòi về cấu trúc ngôn ngữ - vẫn có những tiếng nói thơ lựa chọn con đường lặng lẽ hơn: quay trở về với đời sống nội tâm và chiều sâu cảm xúc....
Ai đã từng lặng nghe tiếng thời gian, Rơi từng giọt, ngoài hiên, tí tách, Đêm thẳm sâu như ly cà phê đặc, Hòa đơn côi trong bóng của riêng mình....
Dốc nhà bò. Cầu bóng tối.Quán ba trăm… Những cái tên đánh đáo đánh khăng. Tuổi thơ ôm cành đa mơ cơm không độn sắn…...
Một sáng mùa xuân, tôi tìm về Làng Chuông, ngôi làng làm nón nổi tiếng nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, vùng Hà Tây cũ....
Mênh mang mênh mang chiều đông. Lay lay vườn hoa cải vàng. Ơ kìa chiếc áo tứ thân. Ẩn hiện làm tôi bâng khuâng.Phải lòng người buông câu hátHồn tôi lạc giữa mênh mông Ngẩn ngơ ngẩn ngơ câu quan họ...
Tôi là bạn của H đã gần hết một đời người. Gã là kẻ lãng tử rày đây mai đó lang thang trên vỏ địa cầu chừng ngót ba chục năm có lẻ. Gã thấp bé da đen nhẻm nhìn vẻ trông thô mộc thế thôi,nhưng tâm hồn cũng lãng mạn lắm....
Tình hận tình thương Cơn bão qua đường Bờ tre gãy gập Có người chân đất Đi tìm ước mơ Có ngôi sao khóc Biết mình sẽ mờ!...
Sinh thời, Nhà văn Lê Bính làm việc tại cơ quan Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình, với hai phần cụ thể: công tác vận động phong trào và tự thân sáng tác....
Câu Lượn từ núi cao tràn xuống Câu quan họ từ Kinh Bắc vọng lên Sông Cầu nối hai miền xuôi ngược Nơi gặp gỡ lạ lùng đã hoá Thái Nguyên
Người vội vã còn sông thì thong thả...
Mùa ngâu, cái nắng cũng gầy Sợi mưa thì mỏng, khi dày khi thưa Liền chị cắt lúa ban trưa Mồ hôi trộn với nắng mưa dãi dầu Chân trần, tóc bím, yếm nâu...
Nếu không có ngôi nhà thực sự ở Hà Nội, bạn đừng mong có một hàng xóm thực sự. Đó là những gì nó nhận thấy trong ba năm phiêu dạt đến chục lần chuyển nhà, làm khách trọ của Phường Quan Hoa, Dịch Vọng, Nghĩa Tân...
Thật ngạc nhiên khi giữa nước Mỹ phồn hoa, năng động, có một nơi, những trang trại xanh lặng lẽ dường như đưa thời gian trở về vài thế kỷ trước. Làng của người Amish!...
Khách trọ ở Hà Nội thường không có hàng xóm, hàng xóm của họ chính là khách trọ ở các phòng bên cạnh, ví như các sinh viên hay người lao động cùng thuê dãy nhà trọ, cùng thuê căn hộ trong chung cư mini tư nhân, hiếm khi có hàng xóm thực sự là người bản địa. Bản thân khách trọ không có cơ hội tiếp......
Bạn tôi - những người con gái trẻ những người vợ, những người đang làm mẹ mỗi người một sắc vẻ, tài ba. Chiều nay nước mắt tràn nóng bỏng khóc cho đời đau khổ những chia xa khóc cho người đi - những người chồng của họ...
Trong kinh doanh, xây dựng được một thương hiệu thật không dễ một chút nào. Quán ăn Thiên Lý là một địa chỉ quen thuộc mà mỗi lần bạn bè trong Nam, ngoài Bắc hay Tây nguyên ghé qua Nó đều dẫn tới đó....
Từ phía sau Chủ quán hỏi ông và chị uống gì? Khi ta ngoái nhìn Lại à... Anh và chị. Vậy chiều nay anh nên nhuộm nhỉ? Bỏ qua đi vì sẽ hại da...
Ôi hỡi Thiên Địa thần linh, Chúa, Phật ôi! Phải chăng vì chúng con ăn nói hàm hồ nên các Ngài bắt chúng con phải sống với cái khẩu trang bịt miệng thế này? Phải chăng tại vì chúng con suốt ngày ganh ghét tranh đua hiềm tị nhau nên các Ngài bắt chúng con phải sống giãn cách nhau thế này?...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



