
- Sáng tác mới

Đối với một thị trấn nghèo nàn như chúng tôi thì bóng cao su thường hiếm, chúng tôi chỉ được dùng những quả bóng nhựa bé hay quả bưởi khô nướng chín, chứ không được đá bóng cao su. Vậy mà chúng tôi vẫn chia bè và đá. Các trận đấu gay cấn lần lượt diễn ra thoải mái…...
Trong tập thơ “Bên trời neo gió” của Nữ thi sĩ Trần Huyền Tâm, có những bài thơ không cần đến những cú pháp cầu kỳ hay những hình ảnh quá phô trương mà vẫn để lại dư vị rất lâu trong lòng người đọc....
Trưa hè, Ông mặt trời dội nắng xuống làm khô bỏng cả mảng sân ngoài kia. Trong cái bể kính đặt trên hiên, nước vẫn mát mẻ. Trong bể, bên khóm rong tươi tốt là chú chọi hồng đang ung dung bơi đi bơi lại....
Chú ngồi thế rất lâu Đôi mắt hiền nhìn xa vời vợi Dường như chú chẳng còn nghĩ tới Những vết thương đang nhức nhói đau Chuyện chú nghe chẳng phải lần đầu Mà trong đôi mắt...
Tĩnh lặng bên chiều Em Phiêu diêu giữa vầng mây ngũ sắc Giữa tbiếng thiền dặt dìu trong vắt Tầng tầng cổ tích diên niên. Nghe thương nhớ gọi tên Thời gian say men ủ lên màu tóc Cơn mưa nào lạc vào khoé mắt...
Có những ngày, giữa bộn bề của cuộc sống, tôi bỗng muốn quay trở lại một nơi đã rất xa trong thời gian nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Đó là ngôi trường cũ, nơi đã giữ lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò....
Một nhóm bạn trẻ đang tham quan Bảo tàng thị xã Phước Long. Trong khi đang bàn luận về các hiện vật lịch sử được trưng bày tại đây thì có một ông lão đến gần nhóm bạn và kể rằng bản thân ông cũng từng sử dụng những thứ này. Các bạn trẻ thắc mắc và muốn được nghe ông chia sẻ thêm....
Có những người đến với Toán bằng những con số khô khan, những công thức chặt chẽ. Còn tôi lại đến với Toán từ một con đường có lẽ hơi khác: con đường của Văn chương....
Đất, Trời gần nhau lắm Là chuyện rất lâu rồi Có một chàng trai trẻ Làm nhà trên ngọn đồi. Ngày phát nương trồng lúa Tối đốt lửa sưởi sương
Chàng hiền lành như đất Thấy con gì cũng thương....
Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc....
Mùa xuân chúng ta từng tin mọi bắt đầu đều xanh những chồi non không biết sợ gió những lời hứa không nghĩ đến sẽ có một ngày gió thổi bay đi mất...
Sáng tháng Tư trong những ngày nghỉ lễ, mọi thứ cứ chầm chậm lại một cách thật dịu dàng. Giữa khung cảnh ấy, ta chợt bắt gặp một cô gái mặc chiếc váy xanh màu lá đang ngồi ngắm biển trên một chiếc võng nhỏ, đong đưa giữa khu vườn dừa xanh mát,...
- Chị Lan ơi! Trung thu năm nay đội thiếu niên chúng em có được múa bài “Từ sông Đà đến sông Vôn-ga” nữa không ạ?
Tiếng Thúy lanh lảnh vang lên khi thấy chị tổng phụ trách đội đi qua. Nghe câu hỏi, chị Lan vui vẻ ghé lại nơi chúng tôi ngồi và trả lời:...
Buổi sáng, lục tìm cái kính, móc ra một cái có cái dây đeo màu đen, mới sực nhớ rất lâu mới nhìn thấy, nó lại thò vào ngăn bên cạnh, lôi ra cái kính có dây đeo màu cà phê, xếp ngay ngắn lên bàn, cạnh cái laptop....
Xe của đoàn đến Tam Đảo thì ánh ngày đã chạng vạng. Sau khi nhận phòng. Mình mở cửa sổ cho thông thoáng thì thấy một đàn khỉ lông vàng khá đông đang ồn ào ăn những trái chín ở một cây sung lớn. Thấy bóng người, lũ khỉ có vẻ cảnh giác....
Trong mỗi chúng ta, chắc hẳn, ai cũng có những người mà bản thân vô cùng yêu quý phải không ạ? Mình cũng vậy! Thật sự có những lời rất muốn nói với những người mình yêu thương nhưng dũng khí chưa cho phép. Và bây giờ mình đã suy nghĩ rất lâu,...
Trong những ký ức tuổi thơ của em, gia đình đã luôn có mặt, luôn đồng hành cùng em trên con đường trưởng thành. Và vào lần gần đây nhất, khi em một lần nữa buồn rầu, gia đình lại ở bên và an ủi em. Đó cũng là mảnh ký ức khắc sâu vào tận đáy lòng em....
Bà thường ngồi yên một chỗ, nhìn trân trân vào đâu đó, người khẽ lắc lư theo nhịp đều đều, chầm chậm. Hoàng không biết bà nghĩ gì, nó đoán chắc bà đang nhớ về những chuyện ngày xửa ngày xưa....
Bên góc sân nhà nội ở xứ miệt vườn phương nam, nơi nắng xuân thường ghé lại sớm nhất, có hai chị em Mai cùng lớn lên từ một gốc rễ. Người chị là Mai Vàng, rực rỡ và chói chang như ánh mặt trời đầu năm. Người em là Mai Trắng, mảnh mai, tinh khiết, dịu dàng như sương sớm....
Thuở còn mê nhảy dây, chơi chắt chơi chuyền mẹ đặt vào tay tôi chiếc kim bé xíu tôi tập xâu cho mình sợi chỉ xinh xinh lùa mũi kim ngây thơ vào manh vải cũ nguệch ngoạc những trưa hè...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



