
- Sáng tác mới

Năm tháng tựa phù sa bịn rịn xanh đồng bãi mây chín tầng mê mải bắc mấy bậc đàn trời gió díu dan bùa ngải trần tình cùng cỏ lau...
Tất cả chúng ta đều biết rõ rốt cuộc điều gì sẽ xẩy ra ngày mai hay ngày kia một ngày xa hơn, một ngày không báo trước con đường hay cây cầu, bến đò hay dốc núi...
Khi Một là Tất cả và Tất cả là Một Ta hiểu rằng Ta sống vì Mọi người và Mọi người sống vì Ta Khi Trái đất rộ Hoa tức là Mặt trời hiện hữu Một giây là Vĩnh cửu và Vĩnh cửu chỉ là Một giây...
Nhà thơ Dylan Thomas đã viết rằng “người ta không nên nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ ngon, và rằng tuổi già có thể bừng cháy và hoành hành vào lúc cuối ngày”....
Mỗi sớm tôi vẫn vươn mình Trong động tác đầu tiên của bài thể dục Dù không ủ mưu bay lên giời được Chỉ để đi làm thôi. Sớm nay ra đường thấy xâm xấp nước lên Tôi gọi sếp xin ý kiến Ổng gắt định bơi đến hay sao Hãy tìm lối thoát mau....
Cuộc sống hiện đại luôn hối hả, vội vã với những kế hoạch, những dự định và muôn vàn những lo toan, bận rộn nên đôi khi ta cũng vô tình với nhừng gì tồn tại ngay bên ta, những thứ tưởng chừng như đơn giản nhưng chỉ cần để tâm một chút ta sẽ thấy muôn điều thú vị....
Chuyên mục Tác giả Tác phẩm của Nhà Búp xin hân hạnh được giới thiệu với các bạn tác phẩm mới - tập thơ & tản văn "Gõ cửa bình yên" của một thành viên Nhà Búp: cô giáo, nhà thơ Nguyễn Diệu Liên qua bài viết của Nhà thơ KIM CHUÔNG nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình, Tổng......
Sau tập thơ “Nỗi nhớ nghiêng”, sau bốn năm trời lặng thầm “thai nghén,” lặng thầm đốt lên sức lửa trong bước chuyển tiếp, bước khơi nguồn, khai sáng chính mình, Nhà giáo - Thi sĩ Nguyễn Diệu Liên một thành viên của “Các Nhà văn Nhóm Búp” lại tiếp tục cho ra mắt công chúng bạn đọc tập Thơ & Văn xuôi,......
Tháng 8 năm 1996, nó thuê nhà trọ ở A12 Nghĩa Tân, ở cùng học trò và bạn của em ấy. Là người trưởng thành, cần ổn định cho con cái học hành, và quan trọng là, với nó, lúc ấy, có lẽ thuê nhà sẽ là phương án vĩnh viễn, nên nó sắp đặt cuộc sống, chăm chút căn nhà trọ giống như không bao giờ thay đổi......
Có một nhà thơ anh nổi tiếng, khi còn sống kể rồi thở dài: - Thơ anh hay như thế ! Bao giải thưởng, bao nhà phê bình văn học ca ngợi, ấy vậy mà hôm đọc ở nhà văn hoá xóm, chỉ vài ba người vỗ tay?! Còn khi tay làm vè của xóm đọc, hàng trăm người nhiệt liệt hoan hô. Chú bảo cái sự thể ấy nó ra làm......
Hôm nay thấy ai đó nói "dền dứ làm gì, hãy khởi một trận thư hùng cho xong". Chắc không nhiều người hiểu nghĩa "thư hùng". Có lẽ hiểu là một cuộc chiến nảy lửa giữa các anh hùng. Hiểu thế thực cũng chẳng sai, chỉ chưa hẳn đầy đủ....
Chiều dần xuống ánh nắng vàng mờ nhạt. Hoàng hôn buông tím ngắt tận chân trời! Thoảng mùi hương nghe như thật xa xôi, ...Cây Ngọc lan nơi ta ngồi hò hẹn. Cuối dòng sông một con thuyền xuôi bến......
Mẹ, mẹ ơi...! hơn nửa chặng đường đời... Mà lời ru dịu ngọt thuở nằm nôi, Còn văng vẳng tiếng ầu ơi… của Mẹ. Ru giấc nồng cho con trẻ hàng đêm...! Con sinh ra khi vất vả triền miên......
Sống trên đời mới thấy quả là có nhiều người ta chẳng ưa. Và cũng có nhiều người ta đem lòng yêu, đem lòng mến, và muốn gần gũi.
Vì đôi khi, đó là người dù muốn ta cũng không nên yêu Đôi khi, đó là người dù muốn ta cũng chẳng thể yêu...
Cha mẹ qua đời sớm Còn hai anh em trai Sống một nhà êm ấm Đầu hôm rồi sớm mai. Rồi người anh lấy vợ Cho em ra ở riêng Ruộng tốt anh chiếm hết Ruộng em dốc và nghiêng....
Có bà kia đanh đá Và lại còn kiêu căng Việc gì không vừa ý Là chửi bới rất hăng. Vì thế hàng xóm lánh Láng giềng chẳng ai chơi
Cô đơn đến lúc chết Thế cũng xong một đời....
Ngày xưa cha tôi lái đò Con đò xuôi ngược dẫm dò nông sâu Bao năm lên xuống qua cầu Sông Hồng vẫn chảy một màu đỏ hoe
Cha về bóng tối nhập nhoè...
Kết hôn là việc hai người vốn khác nhau hoàn toàn về tính cách, hoàn cảnh gia đình, nề nếp gia phong, đam mê, sở thích, rồi cả giá trị quan cũng khác nhau, bị cảm nhau trong một thứ tình cảm nhất thời gọi là Yêu, rồi cùng sống với nhau trong một căn nhà chật hẹp....
"Này này, cháu có biết, khi già rồi thì cảm thấy ấm ức nhất điều gì không?" Nếp nhăn á? Haizz, không nhé. Tiền á? Kể thì cũng… Nhưng điều già này thực sự ấm ức, ấy là "ta đã bao giờ được vui chơi hay chưa"....
Thôi nào, chạy trốn làm chi Căm căm đang thắm, tái tê đang nồng Mưa dầm mới thực là đông Se se ngọn gió, người không bóng người...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



