
- Sáng tác mới

Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Mưa tầm tã. Máy bay Mỹ lại luôn luôn gầm ghè, đe dọa. Đường làng nước ngập đến đầu gối. Bọn học sinh chúng tôi sơ tán từ thành phố đến đây thật vất vả. Nhưng chúng tôi vẫn đội mũ rơm,...
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em...
Trong bức tranh thi ca Việt Nam đương đại, nơi nhiều khuynh hướng sáng tác cùng tồn tại và va chạm - từ thơ hậu hiện đại, thơ trình diễn đến những tìm tòi về cấu trúc ngôn ngữ - vẫn có những tiếng nói thơ lựa chọn con đường lặng lẽ hơn: quay trở về với đời sống nội tâm và chiều sâu cảm xúc....
Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn một tác phẩm mới xuất bản mang tên "Búp trên cành: Viết tiếp ước mơ" qua bài viết của Nhà thơ Kim Chuông. Cuốn sách gồm 92 tác phẩm của 80 Nhà văn Nhí đến từ 2 vườn ươm của 2 miền quê của đất nước cách nhau 1500km...
Bắt đầu từ những thay đổi to lớn trong chương trình giáo dục 2018 so với trước đây, đó là sáng tác văn thơ đã được đưa vào giảng dạy, học tập chính khóa trong nhà trường từ THCS đến THPT. Phần này thú vị, ý nghĩa nhưng rất khó với đa số học sinh và giáo viên....
Cách đây 50 năm, tròn nửa thế kỷ đời người, vào mùa hè năm 1976, khi Sài Gòn giải phóng, hai miền Bắc Nam vừa thống nhất, sum họp một nhà, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình là tỉnh đầu tiên trên cả nước đã có công khởi xướng việc mở lớp “Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Sáng nay vừa bước vào lớp thì nghe một anh chàng cũng hơi ngỗ nghịch xưng "bố mày" với bạn. Nhưng mà hôm nay mát trời nên sau khi đặt cặp sách ngay ngắn lên bàn, cô chỉ bảo: - Anh lấy vợ sinh con rồi à. Sao không mời tôi đi ăn cỗ. Lại có con luôn rồi à?!!!...
Cứ mỗi sáng tôi lại cõng cái Hoa đi học. Chợt thấy cô bé Liên Xô thường ngày xuất hiện ở cổng khu chuyên gia, tôi bảo Hoa:- Kìa, cái con bé ấy đấy! nó rất thích chơi với trẻ con ta.- Vậy mình ra chơi với nó đi - Hoa háo hức giục tôi. Thế là tôi cõng Hoa đi lại gần cô bé Liên Xô....
Trong hành trình hơn 60 năm trưởng thành, ta dần nhận ra một sự thật giản đơn nhưng khắc nghiệt: Đời người thực ra rất ngắn ngủi. Khi bước vào "độ tuổi chín" của cuộc đời, thứ ta cần không còn là một danh bạ đầy ắp những mối quan hệ...
Trên cây cau trước sân nhà, có một gia đình Sẻ về làm tổ. Sẻ bố và Sẻ mẹ cần mẫn tha từng lá cây, cọng rơm, sợi cỏ mềm… khéo léo đan thành chiếc tổ xinh xắn và ấm áp. Một buổi sáng trong lành, từ chiếc tổ nhỏ vang lên những tiếng kêu ríu rít....
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Theo phong tục truyền thống của người Ấn, người con gái đi lấy chồng đến khi sắp sinh đứa con đầu lòng phải trở về gia đình bố mẹ mình để sinh con,...
Uống rượu say tuy không tốt nhưng không sai. Uống rượu say đi xe dịch vụ (taxi, grab, xe ôm) về, giữ an toàn cho bản thân, cho người khác là việc đáng hoan nghênh. Họ cũng giúp cho các hãng dịch vụ phát triển, giúp các bác tài có thêm thu nhập. Đấy là quan hệ cộng sinh....
Mẹ em bảo “Gia đình là tổ ấm” vì mọi người đều gắn bó, yêu thương nhau! Ba là trụ cột lo mọi việc lớn trong nhà. Máy lạnh, hệ thống điện, xe ô tô hay xe máy trục trặc, có ba ra tay là lại đâu vào đó....
Mình thuộc kiểu người biết thân biết phận + cái tôi tuy hơi chìm nghỉm nhưng lại đủ lớn để hiếm khi làm phiền người khác về những việc mình có thể làm hay có thể khắc phục được....
Ngày tôi rời Việt Nam, hành lý vỏn vẹn một thùng Karton, một túi trống đỏ và những ước mơ trong lành của tuổi mới lớn. Berlin đón tôi bằng cái lạnh thấu xương của buổi sáng ở nhà ga Alexanderplatz, bằng mùi bia cũ và màn sương phủ mờ...
Người ta bảo Hải là “thằng gù”. Cũng đúng thôi. Hải buồn rầu và lặng lẽ đón nhận cái biệt hiệu không lấy gì làm đẹp đẽ đó....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



