
- Sáng tác mới

Tình hận tình thương Cơn bão qua đường Bờ tre gãy gập Có người chân đất Đi tìm ước mơ Có ngôi sao khóc Biết mình sẽ mờ! Có tiếng trống cơm Xui bầy con xít...
Tình hận tình thương Cơn bão qua đường Bờ tre gãy gập Có người chân đất Đi tìm ước mơ Có ngôi sao khóc Biết mình sẽ mờ!...
Người hiểu thấu lòng người. Việc ấy vốn khó. Tôi không biết rõ lòng mình, nhưng làm sao biết được lòng người? Đến ta còn không hiểu lòng ta, sao hiểu được cả lòng người. Một thế giới mà sự vô tình hạn hẹp hơn niềm tin....
Phủ đầu nhé: tôi có 2 chỗ đổi font thành in đậm như trên nhằm phân biệt với các chữ còn lại bởi trong bản in của tập thơ, nhà thơ đã để cả tên tập và tên tác giả là chữ viết thường....
Người ta thường nói Tây Tạng là huyền bí bởi vì hết thảy cảnh sắc, trời mây, con người và văn hóa ở đó quá khác biệt với những gì ở cõi chúng ta. Cách sống, cách làm việc, cách tu luyện và đức tin của người Tây Tạng có thể nói là nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta. Đường đi Tây Tạng cũng thực sự......
Cái điệp khúc này cứ diễn ra như thế suốt gần hai năm qua, kể từ khi Hằng bị suy tim phải nghỉ việc nằm ở nhà chữa bệnh. Minh, chồng Hằng đang hí hoáy lau xe ở cổng định đứng lên đưa tiền cho Hạnh thì Hạnh đã bước nhanh qua. Hạnh luôn tránh giáp mặt với Minh....
Trong những gương mặt sáng giá về thơ của Nhóm các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật được Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tuyển chọn đào tạo (khóa học đầu tiên của cả nước) từ 1976 đến nay, Nguyễn Thúy Hằng là gương mặt thơ dịu hiền đến mong manh, duyên dáng, nhẹ nhàng....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



