
- Sáng tác mới

Em muốn làm nàng công chúa ngày xưa Ném quả cầu bông kén chồng trong ngày lễ. Bao chàng trai mơ ước mình thành rể Đón quả cầu hạnh phúc tự tay em....
Hôm nay, dù vẫn còn việc nhưng tôi vẫn quyết định dành cho mình một buổi đi dạo cuối tuần. Sau một hồi đi vòng vòng, tôi dừng chân ở khu thiếu nhi cũ, đã cũ, nhưng mùi hoa sữa vẫn còn....
Có những hành trình trong đời học trò không được đánh dấu bằng những huy chương hay bảng vàng thành tích nhưng lại lặng lẽ in sâu trong kí ức như một cột mốc trưởng thành. Đối với tôi hành trình học đội tuyển qua những tháng hè vất vả cùng...
Ngày tôi rời Việt Nam, hành lý vỏn vẹn một thùng Karton, một túi trống đỏ và những ước mơ trong lành của tuổi mới lớn. Berlin đón tôi bằng cái lạnh thấu xương của buổi sáng ở nhà ga Alexanderplatz, bằng mùi bia cũ và màn sương phủ mờ...
Các bạn ạ. Gia đình tôi có chín mẹ con ở một ngăn chuồng rộng rãi của một bác nông dân. Bác nuôi mẹ con tôi rất cẩn thận, cho ăn uống chu đáo và tắm rửa sạch sẽ. Mấy tháng trời trôi qua tôi đã khôn lớn, không cần phải bú mẹ nữa, và ăn được bèo nấu cám rồi....
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy....
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
- Bốp! Bốp! Bốp! - Ơ kìa! Sao chú lại đánh cháu! - Thằng ôn con, ông thì đập vỡ mặt ra bây giờ. Đồ trộm cắp! Nói rồi, người đàn ông ngang nhiên vả vào mặt thằng bé. Hai cánh tay cuộn lên những bắp cơ liên tiếp đánh vào khuôn mặt nhỏ choắt của Hàn “sô-cô-la”. Hai con mắt ông ta long lên,...
- Sâm ơi! Cháu đang vặt quả gì thế? Vào đây bà cho tử tế chứ ai lại hái trộm quả lén lút vậy? Nhìn thằng Sâm hái quả ở vườn của mình, bà The không mắng chửi, bà gọi nó vào nhà. Nhưng thằng bé bỏ chạy, chẳng biết lần này là lần thứ bao nhiêu nó bỏ chạy....
Ba tôi không giống những người hùng trong các bộ phim viễn tưởng, cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ như trong chuyện cổ tích. Ba của tôi là một người đàn ông lặng lẽ, lặng lẽ mang trên vai cả bầu trời mà không bao giờ kể mình nặng nhọc ra sao....
Tôi là một học sinh đang dạo bước trên ngưỡng cửa thanh xuân của cấp ba, mang trong mình tâm hồn khao khát đi tìm những mảnh ghép bình yên giữa nhịp sống vội vã....
Đêm qua mất ngủ, nó đem cuốn hồi ký của Ba Mẹ ra đọc. Cuốn hồi ký gồm 15 trang tư liệu quý hiếm, bao gồm cả trích lục khai sinh từ thời Pháp, và những bức ảnh thời Ba Đẹp Trai, Mẹ Xinh Gái; và hơn 36 trang viết từ năm 2000....
Bây giờ, những cơn mưa thỉnh thoảng chợt đến rồi lại đi, để lại cho xung quanh bầu không khí trong lành, dịu nhẹ. Đàn chim bay lượn trên thành phố yên tĩnh. Dòng sông hối hả chảy về xuôi, tiếng còi tàu tu tu rộn rã. Gió lay động các cành cây. Hoa phượng vĩ chói ngời sắc đỏ....
Ngày cuối cùng của tháng* Cứ ngỡ là yên bình Khi bầu trời tỏa sáng Sáu hành tinh duyệt binh!Nào ngờ dưới mặt đất Mỹ phát động chiến tranh
Chống Iran, bất chấp Công ước về hòa bình!...
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Khi viết Nhật ký Quên & Nhớ tuổi 60++, tôi đã cố gắng tìm hiểu về mình và tìm hiểu những vấn đề liên quan đến Quên & Nhớ của Tuổi Vàng
Tôi luôn tự hỏi, tại sao khi tuổi già ập đến, những ký ức về người thân, về ngôi nhà, hay thậm chí là chiếc kính trên tay lại dần tan biến?...
Vĩnh biệt nhé, cánh buồm đỏ thắm Dòng sông mực tím chảy giữa trời xa Tuổi thanh xuân tay cầm hoa trắng Một sớm hoa tan thành mây bay
Vĩnh biệt em, từ giã trái tim này...
Tôi biết, từ những năm mười hai, mười ba tuổi, Kim Chuông đã có thơ in trên báo của tỉnh Kiến An cũ. Kim Chuông người làng Thắng, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Cụ Đồ Vọng, thân sinh nhà thơ, một nhà Nho từng bốn mươi năm mở trường, dạy học ở đất làng, giáo huấn thi thư cho nhiều lứa học trò....
Giữa những ngày giáp Tết, khi bước chân tìm về bãi bồi ven sông Hồng ở Hà Nội, nơi những vườn hoa đang thì thầm thức giấc trong gió xuân, lòng tôi bỗng chùng xuống bởi một nỗi bâng khuâng rất cũ....
Sáng sớm u đã dậy đi cấy. Ngôi nhà rạ vắng bóng áo nâu của u nó cứ buồn bã thế nào. Con lợn đã kêu ầm lên rồi đấy. Tôi đang định cho lợn ăn thì thằng Hùng “lì” xồng xộc bước vào....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



