
- Sáng tác mới

Bà tôi - người mà tôi đã từng yêu quý. Nhưng cũng có khi tôi lại thấy bà thật khó tính. Tôi đã nói với mẹ về suy nghĩ của mình. Mẹ bảo:
- Con đừng giận bà. Bà bị bệnh cao huyết áp đấy. - Huyết áp là gì hả mẹ? Tôi hỏi. - Mỗi khi huyết áp lên cao, bà thường chóng mặt, nhức đầu và khi ấy, bà sinh khó......
Nhà văn Tùng Điển là bạn rất thân của nhà thơ Kim Chuông - thầy giáo dạy tôi viết văn làm thơ thời thơ ấu khi tôi được theo học trong nhóm “Búp trên cành” tại Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình....
Tôi tuổi ngựa. Gòn cái Vân - em tôi lại tuổi dê. Mẹ tôi thường bảo: “ngựa non háu đá, còn dê con suốt ngày kêu be be!” Mà đúng thế thật. Dạo bé, cái Vân chỉ đứng tới tai tôi mà lại còn béo phục phịch nữa chứ....
Tôi may mắn và hạnh phúc khi được tham gia Lớp bồi dưỡng năng khiếu sáng tác thơ văn thiếu nhi của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình. Tôi học trong 4 năm, từ 1977 đến 1980. Đó là những ngày hè vô cùng bổ ích và thực là lý thú với tôi cũng như với một hội lít nhít, lau nhau hơn kém nhau vài ba......
Một đêm trăng sáng mấy đứa chúng tôi: Lan, Hồng, Phương, Yến trải chiếu dưới gốc cây nằm kể chuyện cho nhau nghe. Đứa nào cũng có chuyện để kể. Cái Lan kể chuyện bé Xuân nhà nó đi học, nó bảo: “ngày nào con bé cũng về khoe với chị,...
Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì...
Mặt trời vừa ló dạng, tôi tỉnh giấc. Nhìn sang bên cạnh cũng chẳng thấy mẹ. Mẹ đã dậy từ lúc nào? Bên bếp lửa ấm, mẹ tôi đang nấu cơm. Tóc mẹ đỏ quạnh vì dãi dầu mưa nắng....
Cứ mỗi lần nghĩ đến người bà đã quá cố, lòng tôi lại trào dâng một nỗi ân hận không gì bù đắp nổi. Hôm ấy... Tai tôi còn vọng mãi tiếng bà gọi:...
Ngày ấy, tôi còn là cậu học trò lớp bốn. Bộ tóc rễ tre lởm chởm trên đầu cộng với cái trán dô nên ai cũng gọi tôi là “thằng bướng bỉnh”. Quả là đúng vậy, học đã dốt tôi lại hay nghịch ngầm. Hầu như gần cả lớp ghét tôi....
Trong gia đình tôi, mọi người đều yêu thương, chăm sóc, cưng chiều tôi hết mực nhưng người luôn quan tâm, yêu chiều tôi, luôn là một người thầy nhỏ chỉ dạy cho tôi mọi thứ lại chính là người anh trai yêu quý của tôi....
- Hạnh ơi! Cho mình mượn quyển truyện nào? Từ sân, Hà chạy vào nhà tôi. Tôi vội tháo chiếc nhẫn ở tay, nhét vào giữa chồng sách....
Đã hai tuần nay tôi mong thầy giáo trả bài kiểm tra toán quá. Thế mà giờ toán hôm qua thầy lại bảo là nay mới trả. Sáng nay tôi hăm hở bước tới trường bởi vì tôi tin chắc bài của tôi sẽ được 9 hoặc 10....
Có những người đến với Toán bằng những con số khô khan, những công thức chặt chẽ. Còn tôi lại đến với Toán từ một con đường có lẽ hơi khác: con đường của Văn chương....
Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà....
- Cô Vân Anh ơi! Sang đây cháu bảo cái này! Đang mải mê đọc truyện, tôi bỗng thấy một bàn tay nhỏ bé lay lay vai tôi. Tôi quay lại: bé Hà - cháu gái tôi. Con bé đang nhìn tôi chờ đợi. Thấy tôi nhìn dò hỏi, nó cười nhận lỗi rồi vội vàng xóe bàn tay phải ra trước mặt tôi....
Biển Đồng Châu. Vâng, đó chính là dải đất trên quê hương Tiến Hải, Thái Bình yêu dấu của chúng tôi. Bãi biển này cũng đã từng để lại trong tôi một ấn tượng khá đậm nét. Sáng sớm hay trưa hè, nước thủy triều chưa lên, từng đợt sóng lăn...
Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc....
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé....
A! Có thư chị Hoa này! Hoan từ đâu chạy sầm sập về miệng toe toét, tay cầm một phong thư. Nó giơ cho tôi xem rồi giật lại, ê a đọc to: Lan Hương Thương nhớ gửi đến Thu Hoa Số nhà... Tổ... Phường Thị xã Thái Bình...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



