
- Sáng tác mới

Sớm tinh mơ, khi đôi mắt vẫn còn lim dim buồn ngủ thì đôi tai đã nghe thấy tiếng chuông báo thức. Tôi vội ước thầm: “Giá mà hôm nay mới là chủ nhật…” Bầu trời ngoài cửa sổ như bật cười, khẽ thì thầm bằng thứ giọng chỉ mình tôi nghe thấy: “Ừ, hôm nay mới là chủ nhật đấy, ngủ tiếp đi em.”...
Anh và cô quen nhau một cách tình cờ. Một lần anh ghé vào trang facebook của bạn cô, đọc một dòng comment rất lém lỉnh của cô, rồi anh xin bạn giới thiệu cho làm quen. Cô – người con gái miền Tây hàng ngày gắn bó với “ bảng đen – phấn trắng”, còn anh – chàng sĩ quan hải quân quê tận Quảng Nam,...
Vậy là tròn "17"! Tạm biệt ngày hôm qua Hôm nay vui biết mấy Nhiều quà và nhiều hoa! Đặt bàn tay lên ngực Nghe trái tim thì thầm Tiếng vọng từ cha mẹ...
Bắt đầu từ cái tên tập sách: “Hà Nội ngày con xa” này, nó đã khiến tôi suy nghĩ như một điều cần tìm cho cái duyên của tập sách! Bởi: Tác giả sinh ra, lớn lên ở mảnh đất Diêm Điền, Thái Thụy, Thái Bình (tỉnh cũ), nay là Hưng Yên (tỉnh mới), rồi cô gái ấy lại bén rễ, trưởng thành trên mảnh đất Tây......
Nguyễn Linh Khiếu - nhân tố mới với những cá tính riêng độc đáo từng bước ghi dấu ấn tại nền văn học Việt Nam, đã chinh phục độc giả bằng tác phẩm sáng tạo và độc đáo của mình....
Trưa mải chơi bêu nắng ngoài đường Em che chắn Hoa niên Em cho dáng hiền thiếu nữ Em là tóc Nhưng em không thường hằng...
Mẹ ơi! Sáng nay con xa Hà Nội Lá bàng rụng bay bay trên phố như bàn tay nhỏ vẫy chào Mùi cốm mới thơm theo gánh hàng rong Mặt hồ còn ngái ngủ trong sương...
Đọc thông báo về chuyến đi Quảng Bình trên nhóm riêng của Nhà Búp, nó cứ lần lữa, lần lữa, rồi tặc lưỡi: - Hẹn các Búp dịp khác nhé! Buông lời xong, tưởng là sẽ nhẹ, ai ngờ lại thấy nặng lòng hơn....
Dưới vòm cây xanh mướt bình yên Tiếng chim hót như chưa từng rộn rã Ngày rất quen mà như bỗng lạ Không đếm mùa cũng chẳng muốn mùa xa....
Em dụi mắt Anh nhủ vậy mình tạm biệt Em ứ Rồi khép mắt. Anh bèn rì rầm đọc một đoạn thơ Tiếng em thở Dần đều và rõ Tóc tới lui lặp chính xác hành trình Trong ánh đèn vàng ấm....
Biết anh rất gần rồi Nhưng em không ra được Chị nhìn ngang và mẹ đang trông xuống Chẳng còn lý do nào để ra cổng hôm nay. Vậy có lẽ anh đành sang lối khác? Thẳng phía trước mà bước Từ vườn nhà em có thể thấy anh....
Ngày xưa có hai Chuột Sống với nhau rất thân Chuột nhà là lãnh đạo Chuột đồng là nông dân. Chuột đồng sống đồng ruộng Đói bụng thì Chuột ăn Khát thì Chuột uống nước Rét thì quàng thêm khăn....
Đêm trước buổi thi đầu con ít ngủ Nhưng hôm sau phải dậy sớm đến trường. Bữa tối tránh số không con kiêng món trứng Nên thực đơn còn cá và rau Bố bảo dại, hãy ăn thêm xương cá...
Với con, nhà có vị của những buổi sáng thoang thoảng mùi hương trầm cha thắp xen lẫn mùi hương của tách trà thơm nóng mẹ vừa pha. Nhà có vị của những buổi chiều lộng gió, nơi tiếng cười của lũ trẻ con vang lên rộn rã trong sân....
Cái lạnh cuối năm giấu mình trong màu xanh dịu nhẹ. Ông mặt trời xa vời vợi phớt một sắc vàng trong suốt lên những cành cây khẳng khiu đã đóng mình ngủ đông. Những thân sồi cũ kỹ nâu thẫm hay những hàng bạch dương trắng bóc kiêu sa, tất cả đều trơ trụi. Mùa đông xứ Âu....
Còn lâu nhé, con gái của cha* Lời tiễn biệt chưa về kết nụ Cha vẫn nói, vẫn cười, vẫn chuyện trò rôm rả Vẫn ngắt lời "thôi nhé, cấm cà kê" Và những chuyện mắm dưa hành kiệu...
Một lần, tôi được đọc được một bài viết về hoa quỳnh – những bông hoa nở trong đêm, trắng muốt, mùi thơm quyến rũ và “chỉ những ai yêu hoa mới được thưởng thức vẻ đẹp ấy”. Vậy là tôi ao ước có được một cây quỳnh để trồng bên cửa sổ, tưởng tượng vào những buổi tối đầy sao,...
Mẹ đã đi xa, Lời chào vĩnh biệt Bay qua nửa vòng trái đất đến bên con Vọng vang Giọng nói dịu dàng Dỗ dành con từ trong bụng mẹ
Con ngoan nhé Chớ buồn nhiều nhung nhớ Khóc làm chi xin hãy ngẩng đầu Lo cho mình và con cái về sau...
Tạm biệt nhé con gái yêu của bố Xin đừng thương, đừng tiếc quá nhiều Ngày mai, ngày kia và cả những ngày sau, sau nữa Không có cha cười, đôi mắt nhỏ long lanh Không cầm tay, sao con về rét lạnh...
Ngày xưa có hai Chuột Sống với nhau rất thân Chuột nhà là lãnh đạo Chuột đồng là nông dân. Chuột đồng sống đồng ruộng Đói bụng thì Chuột ăn Khát thì Chuột uống nước Rét thì quàng thêm khăn....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



