
- Sáng tác mới

“Ve! Ve!” Đó chú ve sầu quen thuộc đã mở hòm lấy cây đàn vi-ô-lông ra chơi bản nhạc mùa hè rồi đấy! Hè này chúng mình vui biết bao nhiêu! Vui không phải vì cái nắng năm nay rực rỡ hơn, ve sầu dạo nhạc hay hơn mà còn vui vì chúng mình được hít...
tạm biệt tháng Tư nắng mang mang những bến bờ gió nao nao một lối về cánh đồng cải vàng bầu trời mây trắng ngôi nhà màu nâu triền đồi xa vắng sóng nói gì cồn cào...
Một cơn mưa ập đến. Lan vội tìm một chỗ trú thì một ngôi nhà có giàn hoa tím đang hiện ra trước mặt. Những bông hoa tím nhỏ bé li ti trên những chiếc lá xanh phủ khắp một mảng sân....
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
- Ê! Lan ơi! Mới sáng bảnh mắt thằng Thành đã í ới gọi cái Lan. Vừa gọi Thành vừa lách giậu chui sang. Nó khoe: - Tao vừa thấy nụ sen nở đẹp cực kỳ. Đây là bông sen đầu tiên nở khi hè về tới. Chúng mình đến xem nhé! - Ừ…...
Xanh đến thế nồng nàn đến thế Thành phố sau lưng hát khúc cao vời Em cùng biển hát trầm trong ngực trái Đứng một đời thơ sấp ngửa đầy vơi Đường đời như cao tốc nhiều đèn đỏ...
Chổi rơm diện cái váy màu vàng như nắng, óng ả như tơ. Chà, cái váy sao mà khéo thế, vừa gọn vừa xinh, lại chun ở thắt lưng, phía dưới xòe ra như cái quạt giấy mở hết cỡ. Chổi rơm mặc cái váy đẹp nên rất ngại đến những nơi rác rưởi,...
Giê-nhi-a đi rồi. Tôi dắt bé Trang đứng lặng bên cánh cổng khép chặt, nhìn những căn phòng im ỉm khóa. Đang thơ thẩn bên hàng song đầy hoa bỗng tôi nhìn thấy một mảnh giấy trắng nhỏ nhắn nép vào một cành lá xanh. Tôi thận trọng gỡ mẩu giấy....
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
Đêm qua mất ngủ, nó đem cuốn hồi ký của Ba Mẹ ra đọc. Cuốn hồi ký gồm 15 trang tư liệu quý hiếm, bao gồm cả trích lục khai sinh từ thời Pháp, và những bức ảnh thời Ba Đẹp Trai, Mẹ Xinh Gái; và hơn 36 trang viết từ năm 2000....
Em đón cô về Xuân đến muộn Hoa mai vàng náo nức khôn nguôi Bánh chưng quê lá vẫn rờn ấp ủ Quất trĩu cành Mâm ngũ quả đâm hương
Bàn thờ đã vơi Nén nhang còn cong nụ Bếp lửa hồng em nấu bát canh thơm....
Tầm này năm ngoái, bốn chúng tôi - bốn gã “Ngự lâm pháo thủ” không kiếm không súng, lên đỉnh Thiên Nhẫn khi mưa vỗ tay trắng trời. Bên trái là mộ Danh nhân La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp. Ông là người Hà Tĩnh, ngắm mãi phong thuỷ rồi...
Vẫy vào núi hoa rụng hồng ngọn thác Vẫy vào biển thơm cả rặng San Hô Thương mến ạ gọi thật sâu vào biển Cát sau lưng bỗng hát mơ hồ Đêm như rượu nhung say rung bát biển...
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được....
Ở góc vườn nhỏ, có một bác Mai đã sống nhiều năm. Thân bác nâu sẫm, sần sùi theo năm tháng, nhưng cành lá lúc nào cũng xum xuê, xanh mướt. Những chị Lá mai mỡ màng xòe tay hứng ánh mặt trời ấm áp, miệt mài chế b...
Mình tá túc ở tầng ba nhà khách tỉnh ủy đã mấy hôm. Mùa mưa suốt ngày đêm trời tầm tã. Cả ngày đi làm việc chỉ tối mình mới về phòng ngủ....
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
Cô giáo em phải xa chúng em thật rồi. Mấy năm được sống bên cô, được cô giảng dạy và rèn luyện, chúng em bạn nào cũng tiến bộ. Hôm nay cô đi nhận công tác ở nơi khác. Chúng em đến gia đình tiễn cô....
Không ngủ được, tôi đẩy cửa bước ra sân. Trời khuya lắm. Bỗng tôi nhận thấy một ngọn điện và nhiều ngọn nữa sáng rực một vùng xa xa. “Đèn gì thế nhỉ”. Sáng hôm sau tôi hỏi cô giáo. Cô cười: Đèn địa chất đấy!...
Mùa thi năm nay sẽ là mùa thi cuối cùng của đời niên thiếu? Ngày mai tôi sẽ phải xa mái trường cấp 1&2 này, xa các bạn? Chao ôi! Tôi muốn kêu lên mà thấy cổ mình nghẹn lại....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



