
- Sáng tác mới

Hành trình trăm năm, Chỉ trong nháy mắt. Vật vã luân hồi, Ngàn năm bóng én đưa thoi… Vạn năm ta đợi, Triệu năm vẫn chờ. Bao nhiêu gương mặt người,...
…mưa gõ giọng buồn trên lá lá phập phồng cõi muôn xưa mé vườn bóng chim sẻ nhỏ lan man bay giữa trăng mờ bưởi dâng trái vàng lặng lẽ...
Noel nắng và lạnh nhắc ta những điều chỉ có Chúa mới biết vì sao và vì sao Năm ấy ta đôi mươi noel trôi réo rắt phố chảy lấp lánh ánh đêm
hài đồng nhoẻn cười trên máng cỏ...
Sau trang giấy là 3000 thế giới Cô đơn giấu thật sâu là ngọn đèn vời vợi Đóng cửa lại rồi chúng ta đối thoại Môi rách rồi ứa tiếng câm Chim Câu ít. Súng nổ nhiều Ước mơ hoà bình bóng bay...
Bài thơ này anh viết tặng cho em, Dẫu thời gian là liều thuốc lãng quên. Sẽ xoá vội những nỗi niềm xưa cũ... Nhưng con tim vẫn cứ hoài nhắc nhở, Câu hẹn thề còn dang dở hôm nao...?...
Nửa đêm ta đối ẩm Vai cứng đỡ vai mềm Rượu vào lời chẳng thốt Bởi dĩ tâm truyền tâm Phu phụ hơn thập kỷ Toàn phiền toái trao nàng Vui, ở ngoài cho bạn Buồn, nàng lĩnh trọn đêm...
Mùa thu năm 2025, Nguyễn Diệu Liên, một thành viên Nhóm Văn Búp Thái Bình, cho ra mắt tác phẩm thứ 2 trong cuộc đời sáng tác văn học nghệ thuật của mình: tập thơ và văn xuôi “Gõ cửa bình yên”....
Ta quen nhau từ thuở còn thơ trẻ Đã cùng nhau vượt bao nỗi muộn phiền Lúc buồn, vui, bấn loạn hay bình yên Từng giây phút, đều có em ở cạnh Tình sâu đậm, ngỡ mãi cùng sát cánh Mặc mấy phen hờn giận muốn chia tay...
Chuyên mục Tác giả Tác phẩm của Nhà Búp xin hân hạnh được giới thiệu với các bạn tác phẩm mới - tập thơ & tản văn "Gõ cửa bình yên" của một thành viên Nhà Búp: cô giáo, nhà thơ Nguyễn Diệu Liên qua bài viết của Nhà thơ KIM CHUÔNG nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình, Tổng......
Sau tập thơ “Nỗi nhớ nghiêng”, sau bốn năm trời lặng thầm “thai nghén,” lặng thầm đốt lên sức lửa trong bước chuyển tiếp, bước khơi nguồn, khai sáng chính mình, Nhà giáo - Thi sĩ Nguyễn Diệu Liên một thành viên của “Các Nhà văn Nhóm Búp” lại tiếp tục cho ra mắt công chúng bạn đọc tập Thơ & Văn xuôi,......
Ta đợi thời gian... như Chức nữ, Ngưu lang chờ tháng bảy! Tìm đôi môi run rẩy đã nhạt nhoà theo bao giọt mưa ngâu.. Vừa sang thu nên tiếng khóc ve sầu Thêm thổn thức nghẹn ngào trong nức nở,...
Chiều tà...tím ngát hoàng hôn, Nhớ thương,thương nhớ...bồn chồn nhớ thương ... Trên cành ướt đẫm giọt sương, Như ngôi sao nhỏ chợt vương xuống trần... Nhớ ai lòng dạ bần thần,...
Mùa nào mà cỏ chẳng xanh Mưa xuân ta rắc long lanh mỗi ngày Hè gieo những hạt mê say Để thu đủng đỉnh đầy tay hoa vàng Se se đông lạnh mơ màng...
Ta thả hồn thơ thẩn giữa vầng trăng... Đêm sóng sánh một sắc vàng huyền diệu Gió mơn man nhẹ lay hàng dương liễu , Rồi vô tình xoa dịu nỗi cô đơn... ! Đã bao đêm chắc trăng giận, trăng hờn , Nên trăng dỗi nấp dưới làn mây xám...
Cốc rượu gạo Đã chẳng còn như cũ So với xưa Nay bớt ngọt ít nhiều Ly rượu đế Trước hay giờ vẫn ngọt Dù tháng ngày cay đắngCũng tan sau bờ môi Nhớ khi xưa Mỗi lần cùng cạn chén Ta dốc cạn...
Khi bình minh vừa hé Làn gió nhẹ buông lơi... Ta rẽ sóng xa khơi Thăm Lý Sơn huyền thoại ! Để bâng khuâng thăm lại Mộ gió lính Hoàng Sa Thời gian đã trôi xa Vào bao năm thuở trước...
Những câu thơ ấy mang một vẻ đẹp buồn và lặng như một bản nhạc xưa vang lên trong buổi chiều nhạt nắng – nơi cảm xúc không cần lời giải thích, chỉ cần lắng nghe là đã thấy trái tim mình se lại....
Em đi nhẹ như hoa vừa hé nụ, Giữa cuộc đời xô vội những bon chen. Ta đứng ngẩn, tay chạm vào quá khứ, Thấy mắt em buồn như tiếng chuông đêm…...
tiêu hoang thời tuổi trẻ phung phí tháng ngày vàng khi chiều dần nhạt nắng ngõ trải dài miên man… đêm quay về dĩ vãng tìm mình trong câu thơ nụ cười xưa lồng lộng lỡ chìm vào gió mưa !...
Lạ thế tối nay lại thấy buồn Tự mình nấu một bát mì tôm Mới thấy buồn kia hao năng lượng Đến mức ta đói lả khi buồn. Bạn đã bao giờ giống tôi không?...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



