
- Sáng tác mới

Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Chúng mình đi trong đêm chia tay đêm rộng quá và sao trời vời vợi Lòng thổn thức bao nhiêu điều muốn nói Chân vấp hoài những lối quen đi...
Ngước nhìn em không chớp bao năm trôi qua vẫn thế những câu chữ như những đứa trẻ mắt tròn đen láy Chăm chú làm sao...
Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột....
Phương Đông có nhiều cái tên chỉ Rằm tháng Mười âm lịch, trong đó tên nổi tiếng nhất là Hạ Nguyên, một trong Tam Nguyên (Thượng Nguyên là Rằm tháng Giêng, Trung Nguyên là Rằm tháng Bảy âm lịch)....
Buổi tối mùa hè nóng bức bọn trẻ kéo nhau ra gốc đa làng trên con đê biển. Cả lũ lớn bé cùng ngả lưng trên thảm cỏ miên hương xanh mướt. Mùi hoa cỏ nồng nàn ngào ngạt....
Tháng tám rám trái bưởi. Nhưng lại mưa dầm dề nhiều ngày nay ở khắp nơi. Lũ lụt tái diễn ở miền Trung. Hà Nội cũng không tránh được những giọt nước mắt bốc đồng thảm thiết của ông trời. Lúc nào nhìn ra ngoài cũng thấy mưa. Tiếng mưa miên man. Bỗng thấy nhớ nắng....
Tháng mười là tháng mười ơi Tháng năm, tháng bảy bỏ rơi nơi nào Phượng hồng xao xác bên rào Cơn ngâu sùi sụt khóc trào đêm sâu
Tháng tư nắng sém da đầu...
Về bên em Nghe tiếng guitar bập bùng đêm cổ điển Như thác xối trăng suông, như suối đổ Như lũ tràn trên gương mặt anh xúc cảm Như hợp tan cuộc nhân thế sum vầy Như ban mai long lanh giọt sương...
Giận gì giận quá mẹ ơi Mênh Mông màn nước tuôn rơi xuống đời Tưởng qua tháng bẩy trắng trời Hóa ra thu đến vẫn bời bời mưa...
em vẫn bước từng bước đời mình nặng trĩu trên những sợi dây màu trắng hình như ngọn khói đốt lên từ rơm rạ đồng chiều hình như tóc bạc thuở hồng hoang triệu triệu năm trước cay đắng tươi nguyên hóa thạch chẳng dễ gì...
“Người ơi người ở đừng về, Người ơi người ở ....” Giọng hát cao vút cất lên phía sau, chỗ cầu ao lót gạch. Giữa hồ, những bông súng tím ngả nghiêng như đang mơ màng ngủ. Trăng đêm rằm sáng trong như lụa......
cho ta tháng nhuận ta về vong nhân xá tội u mê cõi người ta là vàng mã rụng rơi lửng lơ tháng bảy tìm nơi hóa vàng giọt ngâu thánh thót hai hàng...
Thu qua chưa mà trời mưa tầm tã chiều mờ sương hối hả giục vào đêm. mưa bay bay ướt đẫm mái tóc mềm, Mây giăng lối phủ trọn niềm nhung nhớ... Đêm lạnh giá len vào từng hơi thở...
Những cơn mưa tháng bảy Như vui buồn ào qua Nghe sét như búa giáng Thử bền chắc mái nhà Bạn xa vừa gãy chân Thôi ba chân cho vững
Thiên Nhẫn ngập cỏ hoa...
mưa rơi một ngày lẽ ra là nắng mây trôi một chiều lẽ ra lặng gió trăng suông một đêm lẽ ra như nhung... cơn giông sang sông đuôi mắt dài
góc trời nguội màu than đỏ...
Ta đợi thời gian... như Chức nữ, Ngưu lang chờ tháng bảy! Tìm đôi môi run rẩy đã nhạt nhoà theo bao giọt mưa ngâu.. Vừa sang thu nên tiếng khóc ve sầu Thêm thổn thức nghẹn ngào trong nức nở,...
Tháng Bảy về reo rắt những cơn mưa Tôi lặng bước trên nẻo đường gấp gấp Mong tìm dấu chân người lính năm nào Gặp mưa bay theo gió trở về xưa. Con đường thực mà bước chân tôi mộng...
Tháng Bảy – tháng của những ký ức thiêng liêng, tháng của những tấm lòng tri ân. Trong cái nắng vàng rực rỡ của một ngày hè miền Trung, tôi cùng các anh chị nhóm Búp về thăm địa đạo Vịnh Mốc, mảnh đất anh hùng nằm ven biển Quảng Trị, nơi từng hứng chịu biết bao bom đạn của chiến tranh mà vẫn kiên......
từng mảnh ban mai rơi im đáy nước ta biết chẳng còn ta nơi lưu giữ giấc mơ mùa qua trong phai lạt hoàng hôn bóng mùa thu đánh rơi tín vật trên cầu...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



