
- Sáng tác mới

Mấy chục năm xa cách Mới có dịp gặp nhau Tất cả như sống lại Bao kỷ niệm thuở nào… Những ngày vui quên mệt Như anh em trong nhà
Bây giờ lại bịn rịn...
Lâu lắm rồi, em đọc thấy một truyện cười nước ngoài trên báo mà cứ đau mãi: Một cô vợ làm nũng chồng, than rằng: “ Anh ơi, lúc nãy em đi ngoài phố bị một hạt bụi to chui vào mắt, xót lắm cơ !”. Anh chồng nghe xong thì thủng thẳng: “Hôm nọ anh thấy có hẳn một...
Tôi đọc “Ru mình” của Trương Minh Hiếu trong một ngày người Hà Nội thêm một lần chứng kiến sự “trở mặt” nhanh như chớp của thời tiết. Đang là tháng 7. Trời xanh trong và nắng đẹp như mơ. Bỗng chốc mây đen kéo đến giăng kín mọi ngả....
Âm thầm nhặt lá vàng rơi, Thả hồn phiêu lãng về thời dấu yêu... Chiếc này mới rụng ban chiều, Vào khi hai đứa thả diều cuối thôn.. Chiếc này rơi xuống muộn hơn.....
Xưa là câu hát nắng xuống từ những quả đồi mây ngang trời lơ đễnh tầm xuân trổ xanh vườn cà rụng tím câu hát tháng năm có chùm phượng đỏ có cả nỗi buồn ta và mình như thể...
Ba lăm năm, một quãng đường... Xa thầy, xa bạn, xa trường dấu yêu. Tuổi thơ với những cánh diều Thắm tình bè bạn bao chiều bên nhau...!
Giờ đây tóc đã bạc màu Trên gương mặt đã hằn sâu vết đời......
Lâu rồi mình mới gặp nhau! Hoa râm đã phủ mái đầu đôi ta... Bao năm mình sống cách xa, Gặp nhau hôm ấy chan hòa niềm vui, Đã hơn nửa chặng đường đời, Ta ngồi ôn lại cái thời trẻ trâu......
Nắng vàng rải những vần thơ, Dẫn anh về với giấc mơ thuở nào. Nụ hôn say đắm ngọt ngào Ướt đầm dưới trận mưa rào Hạ xưa...! Mải mê giây phút say sưa Con tim lỗi nhịp như vừa biết yêu......
Chia tay những giấc mơ hồng, Em về phương đó,cõi lòng xót xa.. Vâng lời sắp đặt mẹ cha, Xa anh nước mắt em hòa cơn dông. Trên tay bưng chén rượu nồng, Nỗi buồn em tựa con sông chảy dài......
Tình cờ hai đứa quen nhau... Một đêm tím thẫm sắc màu mộng mơ. Nụ cười trong sáng, ngây thơ Bồng bềnh tóc xõa chớm hờ ngang vai.
Mắt nhung ngơ ngác u hoài, Má hồng, môi thắm điểm hai đồng tiền......
Cơn mưa giá lạnh chiều nay Xóa mòn nỗi nhớ tháng ngày chắt chiu, Mưa như ướt đẫm trời chiều Hàng cây thổn thức, liêu xiêu muộn phiền..!
Mưa rơi tí tách ngoài hiên Như tuôn dòng lệ triền miên giữa đời,.....
Dềnh dàng ngọn gió mùa đông Ngàn lau phơ phất trắng mông mênh chiều Cỏ vàng vạt nắng liêu xiêu Dòng sông nghiêng một cánh diều bay lên Cái ngày chưa kịp đặt tên...
Ngũ tạng hư mất ba rồi (*) Còn hai tạng nữa nhờ giời vẫn an Trái tim vẫn đập nhịp nhàng Lá phổi vẫn thở đoan trang đều đều…
Nghĩa là vẫn sống, vẫn yêu Vẫn say đắm, vẫn rất nhiều khát khao...
Ta còn bao sáng mù sương Ba lô sách vở đến trường ngày xưa Ta còn bao buổi chiều mưa Áo mưa một mảnh che chưa kín người
Lá sen che nắng cho người...
Vào giữa phút giây này, trên thành phố “Hoa Phượng đỏ” của đất Cảng Hải Phòng, tôi thật sự xúc động trước cuộc hội ngộ của “Các Nhà văn Nhóm Búp”, cùng “các Nhà văn là thành viên Nhà Búp” trước sự kiện không dễ có được ở mỗi cuộc đời người....
Cách đây 48 năm, vào mùa hè năm 1976, khi vừa thống nhất đất nước, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình là tỉnh đầu tiên trên cả nước đã khởi xướng, mở lớp “Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” vào các tháng hè....
Trang mạng văn chương Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn độc giả tập thơ "Huyền" tác phẩm mới của nhà thơ Bùi Thanh Huyền - một thành viên Nhà Búp, qua bài thẩm bình của nhà thơ Kim Chuông. Các bạn có thể thưởng thức các tác phẩm của Bùi Thanh Huyền tại đường link dưới đây:...
Trong tốp đầu những gương mặt của các “Nhà Văn Nhóm Búp”, Bùi Thanh Huyền xem như “Nhà văn nhí” được mời về dự khóa đầu tiên “Lớp Đào tạo, bồi dưỡng các em học sinh có năng khiếu sáng tác Văn học” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ mùa hè, năm 1976....
Tôi gặp em lần đầu trong một ngày thu 2015 – ngày trở về của các Búp Trên Cành (thiếu nhi tham gia trại hè sáng tác văn thơ do Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tổ chức vào thập niên 70, 80, 90 của thế kỷ XX), trong không khí của buổi gặp gỡ ồn ào đầy xúc động, thầy trò, anh chị em, bạn bè ríu rít......
Cầm trên tay tập thơ “Cội” của Trương Minh Hiếu, tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Một miền ký ức xa xôi tưởng chừng đã rơi vào quên lãng bỗng vụt sáng lên, nhắc tôi nhớ lại những ngày xưa yêu dấu, được chung lớp chung thầy với Hiếu ở Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Bình cách đây gần nửa thế kỷ....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



