
- Sáng tác mới

Chiếc cầu tre thôn em Bắc qua dòng sông nhỏ Đỏ ối nước phù sa Dập dìu hai bờ gió Bóng thuyền đi qua đó Đầy ắp cát gạch vôi Cần mẫn những dáng người Sớm chiều vui lao động...
Biển luôn vui trong nắng lấp lánh mắt sóng cười Thuyền đi lộng, đi khơi Chở nắng chiều, nắng sớm. Hiền êm, khi tức giận Dâng bạc mái đầu
Thuyền tìm bến về mau Khi bão giông ập tới....
Con sông Hồng chảy qua quê hương em. Sông chảy giữa những bãi mía, bờ dâu xanh ngắt. Mặt sông thường đỏ như màu gạch non nên mới mang tên là sông Hồng. Dòng sông như một dải lụa đào vắt ngang lên tấm áo xanh của đồng bằng Bắc Bộ....
Tập thơ “Đi qua mỗi ngày tôi” là tập thơ thứ hai của tác giả nhà Búp: Trương Minh Hiếu. Tập thơ là sự tiếp nối mạch nguồn cảm xúc thơ ca trong anh, đồng thời là sự bứt phá, trưởng thành hơn trong thi pháp nghệ thuật cũng như ngôn ngữ văn chương....
Tập thơ “Đi qua mỗi ngày tôi” là tập thơ thứ hai của tác giả nhà Búp: Trương Minh Hiếu. Tập thơ là sự tiếp nối mạch nguồn cảm xúc thơ ca trong anh, đồng thời là sự bứt phá, trưởng thành hơn trong thi pháp nghệ thuật cũng như ngôn ngữ văn chương....
Hai người là đôi bạn Một tên là Thông Minh Một tên là Thành Thật Sống với nhau nghĩa tình. Rồi đến một ngày nọ Họ nổi hứng đi chơi Ngồi thuyền ngao du biển Chuyến du lịch tuyệt vời....
Hai vợ chồng nhà nọ Nhà cửa còn tuềnh toàng Lại chọn nghề hành khất Đóng kịch với dân làng. Ăn xin mà có chí Ấy là lão Thạch Sùng Mộng làm vương làm bá...
Ngổn ngang đảo đứng, đảo nằm Chênh vênh vách núi, dùng dằng cây leo Chòng chành gió vịn tay chèo Thuyền đi núi ngẩn ngơ theo bóng thuyền Đã yêu từ vạn ngàn niên Mà sao sóng mãi gọi miền khơi xa...
Đêm ấy mình ngủ ở khách sạn Hương Giang. Từ ban công ngắm vầng trăng thượng tuần sóng sánh mênh mang sông nước không gian thật hư ảo lạ lùng. Gần sáng xuất hiện một giấc mơ lạ....
Có một dòng sông chảy không bao giờ cạn Nắng gắt gao, mưa đổ xói bờ Giông tố bốn mùa, thuyền đi, thuyền ở Nước vẫn dập dềnh, trong đục, nông sâu....
Có một câu tiếng Hàn được cho là của Triết gia Michel de Montaigne, khá hay, không rõ nguyên ngữ là gì. 어느 곳을 향해서 배를 저어야 할지를 모르는 사람에게는 어떤 바람도 순풍이 아니다. Chẳng có cơn gió nào là thuận phong đối với người đang không biết phải chèo thuyền đi về đâu....
Có ai về với "thương nhớ dòng Lam" Ru đôi bờ bằng câu thơ viết vội Cánh buồm nâu đi hoài không trở lại Lời hẹn thề khắc khoải bến sông quê...
Kho tàng văn học dân gian thông qua truyền miệng, đi qua các thời đại mà tạo nên những vỉa tầng địa chất của lịch sử văn hóa loài người. Đó là kho tàng phong phú, quý hiếm, cho ta nhận biết được một cách chân thực những gì nhân loại đã đi qua, đã tạo dựng....
Chiều tà mờ sương trắng Dáng ai đứng ưu tư Biển mịt mờ hoang vắng Tâm hồn chẳng nên thơ Hay chăng người ngóng chờ Con thuyền yêu cập bến Lênh đênh đã bao ngày...
Tô Đông Pha là một nhà thơ nổi tiếng đời nhà Tống (960-1279), ông rất quan tâm đến Phật giáo. Một ngày nọ, trong khi nghiên cứu kinh điển, ông cảm thấy rằng ông đã tỉnh thức và không có tư tưởng mông lung trong đầu óc....
Bão tan mưa tạnh trăng ngần Cây bâng khuâng gió tôi thầm nhớ Trăng Không lần sấp mặt ngàn năm Mở lòng sông đợi ánh trăng nồng nàn...
Năm nay vì dịch CoVid thực hiện giãn cách xã hội, sang đầu tháng Tám âm lịch đôi vợ chồng Ngưu Lang Chức Nữ mới được gặp nhau nên sướt mướt mãi. Gần đến tết Trung thu đất trời vẫn mọng nước, thỉnh thoảng lại đổ xuống đất lành một cơn mưa xối xả....
… Nói về chuyện học hành của tôi và các anh chị em trong nhà thời thơ bé, mà không nói về bố tôi, thì đó là một thiếu sót lớn. Bởi hơn ai hết, ông là người ý thức rõ rệt, đầy đủ nhất về chuyện học hành của con cái....
Con nhìn vào mắt mẹ Thấy mùa xuân đang về Màu xanh mượt ven đê Lúa đồng mình tốt quá!...
Đã lâu rồi quê tôi không có nước nổi. Tôi vẫn thèm nhớ, khát khao mong được trở về ngày xưa có những mùa nước nổi như một đứa trẻ dại khờ. Vâng, chỉ có những đứa trẻ dại khờ mới mong nước nổi....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



